Chia cho nhau nụ cười héo úa Sẻ cho nhau giọt lệ tươi vui Xoa cho nhau bao vết chém của đời Cùng nhau nhặt lại những gì rơi rụng...Cùng nhau nhặt lại những gì rơi… rụng…

Ngày 18 tháng 07 năm 2011

MUỘN

Con đường tìm nhau bổng nhiên xa lắc
Em quay quắt cho một lần gặp mặt
Anh loay quay với vòng xoáy cuộc đời
Quá nữa đời người
Mới hỏi lại lòng
Sao ngày xưa không nói
Câu hỏi làm trái tim đau nhói
Tóc đã phai màu rồi ,Anh hay không?

Con đường tìm nhau bổng nhiên dịu vợi
Tìm ở đâu một bến đợi để quay về
Dang dở một lời thề
Con thuyền không bến đổ
Ai có nghe sầu khổ rất dịu dàng

Chiều đã nhạt phai
Mưa rơi đầy trời
Buồn chợt mênh mang
Chút tình vừa chớm ,đi hoang mất rồi!
(Thơ Thanh Vân)

2 nhận xét:

oanhoanh nói...Trả Lời

Thơ hay quá,rất đúng với tâm trạng nhiều người
"Con đường tìm nhau bỗng nhiên dịu vợi
Tìm ở đâu một bến đợi để quay về
Dang dở một lời thề
Con thuyền không bến đổ
Ai có nghe sầu khổ rất dịu dàng"..
Ôi! sao mà buồn mênh mang quá TV ơi!

VietQuoc nói...Trả Lời

Công nhận, thơ ra thơ, chứ không như con cóc của tui!

Cảm nghĩ của bạn

Cảm ơn bạn đã xem bài đăng! Xin cho biết cảm nghĩ của bạn!

Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang