Chia cho nhau nụ cười héo úa Sẻ cho nhau giọt lệ tươi vui Xoa cho nhau bao vết chém của đời Cùng nhau nhặt lại những gì rơi rụng...Cùng nhau nhặt lại những gì rơi… rụng…

Ngày 22 tháng 11 năm 2014

Gửi bác Bộ trưởng Bộ GD & ĐT

Va Li/FB Va Li
Cháu tên Linh. Dĩ nhiên bác không cần nhớ tên cháu làm gì. Cũng như đã lâu rồi cháu chẳng còn quan tâm ai là Bộ trưởng Bộ GD vậy. Nhưng nói chung, làm người đâu nhất thiết phải nhớ tên nhau. Chỉ cần chúng ta có một câu chuyện chung để nói. Thế là đủ rồi bác nhỉ.

Chuyện kể là, hôm qua, cháu ngồi ở thư viện trường Shree Sarbodaya quận Syanja - Nepal.

  Cháu dành cả một ngày đọc sách giáo khoa English để hiểu cách dạy English của người Nepal. Dĩ nhiên, người Nepal dạy English không tốt đâu. Vì họ không có tiền để mua tivi, băng đĩa, không có phương tiện cho học sinh nghe người bản xứ nói chuyện, thậm chí đến cả cuốn từ điển giấy họ còn túng thiếu bác ạ( túng thiếu đến cỡ nào cháu sẽ có 1 bài viết để kể sau). Nhưng so với Việt Nam thì English của họ giỏi hơn nhiều. Dĩ nhiên, Nepal đúng là một nước nghèo, nghèo xếp hạng top nghèo nhất thế giới ấy. Nhưng cần so sánh với trình độ GD của 1 nước nghèo để thấy rằng trình độ của nước mình ở đâu. Và giờ, có mấy điều cháu muốn trao đổi với bác như sau:

1. Cháu đọc SGK English của học sinh Nepal từ lớp 1 đến lớp 5.

Bài học đầu tiên của học sinh lớp 1 Nepal là chuyện chào hỏi. Bài học đầu tiên của học sinh lớp 2 nói chuyện đi đến trường. Bài học đầu tiên của học sinh lớp 3 kể lại nhật ký một ngày của cô bé Lilu. Bài học đầu tiên của học sinh lớp 4 dạy bạn phải biết Be careful với câu chuyện cậu bé Raj vừa đi vừa chơi game mà không để ý thấy cây cầu bị gãy.

Bài học đầu tiên của học sinh lớp 5 hỏi, "What do you want?" và kể chuyện người cha già có đứa con bị ở tù. Ổng ra vườn trồng khoai tây và ước giá mà có đứa con trai ở đây để đào lỗ cho ổng trồng. Thế là ổng viết thư cho con trai. Mỗi bài học thể hiện độ khó khác nhau bác ạ. Thậm chí ngoài English, họ còn có 2 môn học khác là Văn hoá xã hội và Khoa học - Sức khoẻ cũng hoàn toàn được viết bằng English và nằm trong môn học chính của học sinh.

Cháu lập tức nhắn về Việt Nam, nhờ đứa bạn thân chạy ra hiệu sách, chụp cho cháu xem SGK English từ 1-5 dạy cái gì. Bác biết gì không?

Bài học đầu tiên của SGK 1 dạy Hello. Bài học của sách SGK 2 là dạy câu "where are you from". Bài học của SGK 3 dạy lại Hello. Bài học đầu tiên của SGK 4 dạy câu "How're you". Bài học đầu tiên của SGK 5 dạy lại câu "where're you from".

Cháu hoảng hồn bác ạ. Cháu không biết vì bác nghi ngờ trình độ của học sinh VN quá kém nên có mỗi 3 câu "hello, how're you, where're you from" mà bác bắt chúng phải học đi học lại suốt 5 năm học như thế hay không?

Hay là tại những người soạn sách không biết gì hơn để mà soạn?

Hay tại chúng ta quan niệm, 5 năm, học được 3 câu đó là đã quá nhiều rồi?

Bác biết không, học sinh ở độ tuổi càng nhỏ thì khả năng tiếp cận ngôn ngữ càng tốt. Vì lúc đó bộ nhớ của chúng chưa sử dụng để ghi nhớ những điều phức tạp, những chuyện kiếm tiền, yêu đương. Nên cháu buồn khi thấy chúng ta bắt các em học quá nhiều thứ về toán lý hoá nhưng lại lo sợ trí nhớ của các em không đủ để học English. Buồn cười nhỉ.

2. Để dạy học sinh Nepal hiểu English, nhớ English, người Nepal bắt đầu bài học bằng những câu chuyện. Chuyện kể cô bé Deepa làm việc này việc kia. Chuyện kể gia đình cu cậu Ramesh thế này thế nọ. Cô giáo sau khi dạy học sinh về câu chuyện sẽ hỏi lại học sinh câu chuyện đó kể gì, cô bé Deepa làm gì, cậu Ramesh bị gì. Học sinh trả lời và ghi nhớ.

Để dạy học sinh Việt Nam hiểu English, các nhà soạn sách VN soạn ra những đoạn hội thoại chẳng có ý nghĩa gì và bắt học sinh học lại đoạn hội thoại đó để ứng dụng như một con vẹt. Theo bác, việc ghi nhớ nội dung câu chuyện dễ hơn hay khó hơn ghi nhớ một đoạn hội thoại dễ hơn?

3. Người Nepal soạn sách giáo khoa để dạy người Nepal. Thế nên những câu chuyện họ viết, những đề tài họ dạy liên quan đến đời sống, văn hoá hàng ngày của họ.

Họ nói về đỉnh Everest, nói về thủ đô Kathmandu, nói về những cậu bé, cô bé với những cái tên rất Nepal như Gauri, Sunda... Đó là cách họ khiến học sinh hứng thú với môn English vì nó gần gũi, dễ hiểu. Đó cũng là cách họ từ hào về đất nước họ.

Chúng ta - trong đó có bác - luôn nói tự hào về Việt Nam. Nhưng có bao giờ bác nhìn SGK English của người Việt để xem sách viết gì không?

Sách viết câu chuyện của Tom, của Peter, của Marry...những cái tên không phải của người Việt. Sách kể chuyện My hometown nhưng cái Hometown ấy là London.

Sách kể về món bánh nhưng không phải là bánh chưng, bánh dày, bánh mì thịt nướng mà là bánh Pizza.

Thế nên cháu muốn hỏi là, có phải vì chúng ta không đủ kinh phí để soạn một cuốn sách dạy English nhưng nội dung xoay quanh đời sống Việt không? Hay là những nhà soạn sách họ không nghĩ ra cái gì hay ho hơn nên phải dùng những câu chuyện của nước khác. Để đến khi người nước ngoài họ hỏi cái món bánh nổi tiếng nhất ở nước mày là món gì thì học sinh bảo là pizza vì chúng không biết từ bánh mì thịt nướng trong English nói thế nào.

Nếu mà vì chúng ta nghèo quá, không có kinh phí, chỉ cần bác nói thôi, cháu sẽ huy động được một đội ngũ soạn được cuốn sách dạy English cho người Việt mà không cần lấy một đồng nào.

Còn nếu vì những người soạn sách họ không nghĩ ra cái gì hay ho hơn để viết, thì cũng chỉ cần bác nói thôi, cháu sẽ chỉ họ cách viết. Thí dụ như thay vì viết bài giảng "quê mày ở đâu hả Tom? Quê tao ở Mỹ, Peter ạ" thì cháu sẽ chỉ họ chuyển thành thế này "Quê mày ở đâu hả Tí? Quê tao ở Mỹ Tho Tèo ạ, là cái xứ ngày xưa bọn Mỹ đánh hoài mà không chiếm được ấy."

Cháu tin bọn học sinh sẽ hứng thú với câu chuyện của thằng Tí, thằng Tèo hơn câu chuyện của Tom và Peter ạ. Vì chúng cháu đã từng là những thằng Tí, thằng Tèo như thế.

5. Đã rất lâu rồi, chúng ta, hoặc vì lười biếng, hoặc vì bảo thủ, hoặc vì không muốn tiếp cận cái mới nên luôn tự ru ngủ nhau rằng, "là người Việt, chúng ta phải tự hào về văn hoá Việt, nên chúng ta cần học tiếng Việt chứ không phải English". Đó chắc là lý do mà kỳ thi tốt nghiệp THPT năm vừa rồi English trở thành môn tự chọn và không có trong môn thi.

Nhưng cháu thì muốn đổi lại một chút thế này, "là người Việt, chúng ta cần tự hào về văn hoá Việt, nên chúng ta cần học English để nói cho thế giới biết về văn hoá của chúng ta đẹp như thế nào". Người Nepal đưa English thành ngôn ngữ chính, vì họ muốn kể câu chuyện văn hoá của đất nước họ cho thế giới biết. Nên cũng đã đến lúc chúng ta cần học theo như họ rồi bác ạ.

Nó giống như câu chuyện anh nông dân xây được cái nhà đẹp ấy. Nếu anh tự hào về ngôi nhà anh đẹp, thì anh phải tìm cách đi qua làng bên, nói cho người làng bên biết cái nhà anh đẹp thế nào để họ còn biết mà đến thăm. Nhưng chúng ta đã làm gì? Chúng ta đã bảo anh nông dân ấy nằm ở nhà, chổng mặt lên ngắm trần nhà và tự khen nhà mình đẹp thôi là đủ. Trong khi thế giới ngoài kia, có biết bao ngôi nhà đẹp hơn đang được xây nên mỗi ngày, bác ạ...

PS: nói có sách, mách có chứng, cháu gửi hình so sánh SGK English của học sinh Nepal và VN cho bác nhé. 2 hình đầu là SGK của VN. Các hình còn lại SGK của Nepal.

PS2: cháu thì ở xa, bác lại bận trăm công nghìn việc chắc khó nghe thấy những lời cháu nói. Nhưng cháu tin 7000ng follow cháu đây, mỗi ng góp 1 tiếng, rồi cũng tới tai bác thôi.

Ngày 21 tháng 11 năm 2014

HỒ SƠ WIKILEAKS 56


Bị chính quyền "xua đuổi ra khỏi quê hương mình."


Nhân sự kiện tài tử Đơn Dương đang trong tình trạng hôn mê sâu, sau khi được đưa vào bệnh viện cấp cứu tại Alexander Regional Medical Center, miền Bắc California, vào tối khuya Thứ Ba, 6 tháng 12 (giờ California), Người Việt Online cho đăng bài viết trích từ các công điện của Ngoại Giao Mỹ, được tiết lộ mới đây qua Wikileaks, về việc Đơn Dương đã bị ép rời khỏi quê hương như thế nào vào năm 2003, sau khi đóng hai bộ phim ' We Were Soldiers' và 'Green Dragon'. Bài viết đã được đăng trong cuốn 'Bí Mật Việt Nam Qua Hồ Sơ Wikileaks' do báo Người Việt xuất bản giữa tháng 11 vừa qua.

HỒ SƠ WIKILEAKS 55

Ngày Ðệ Tứ Tăng Thống viên tịch: Tang lễ yên ổn, ngày giỗ có chuyện


WESTMINSTER (NV) – Sự viên tịch của vị tăng được nhiều người kính trọng khiến nhà cầm quyền Việt Nam phải buông lỏng sự kềm chế đối với Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, một giáo hội bị nhà nước cấm.

Tang lễ Hòa Thượng Thích Huyền Quang do đó được diễn ra tương đối yên ổn, chỉ bị phá phách chút ít, nhưng tới năm sau, trong ngày giỗ đầu, nhà nước bắt đầu siết lại và gây khó khăn cho người tới dự.

Hòa Thượng Thích Huyền Quang là vị tăng thống (tức người đứng đầu giáo hội) thứ tư của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. Giáo hội này chính thức thành lập đầu năm 1964, và hoạt động cho tới sau năm 1981 khi bị nhà cầm quyền đặt ra ngoài vòng pháp luật vì không chịu sáp nhập vào với Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam được nhà nước công nhận. Cá nhân hòa thượng tham gia kháng chiến chống Pháp. Sau khi Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất bị cấm, hòa thượng bị quản chế nhiều lần, kéo dài cho tới ngày viên tịch năm 2008.

Ngay khi Hòa Thượng Thích Huyền Quang viên tịch, vài ngày sau đó tòa lãnh sự Mỹ tại TP. HCM đã thông báo về Washington và tới các tòa đại sứ, lãnh sự khác trong các nước ASEAN. Bức công điện ngày 8 Tháng Bảy viết, "Ðệ Tứ Tăng Thống Thích Huyền Quang viên tịch ngày 5 tháng 7, 2008 tại tu viện Nguyên Thiều, tỉnh Bình Ðịnh… sau nhiều năm bị bệnh tim, phổi, thận."

HỒ SƠ WIKILEAKS 54

Việt Nam bất ngờ trả Thánh Ðịa La Vang cho Công Giáo


WESTMINSTER (NV) - Trong một hành động được coi là bất ngờ, chính quyền Việt Nam trả lại Thánh Ðịa La Vang ở Quảng Trị cho Giáo Hội Công Giáo Việt Nam giữa lúc hai bên đang có tranh chấp chủ quyền một số tài sản của giáo hội.

La Vang chỉ là một trong ba tài sản Giáo Hội Công Giáo Việt Nam ưu tiên đòi lại. Chính quyền và giáo hội còn phải làm việc nhiều để giải quyết tranh chấp chủ quyền Tòa Khâm Sứ (Vatican) ở Hà Nội và Giáo Hoàng Học Viện Thánh Pius X ở Ðà Lạt.

Công điện ngoại giao Hoa Kỳ viết ngày 18 Tháng Tư, 2008, do Ðại Sứ Michael Michalak gởi về Washington, DC, cho biết như vậy, theo tiết lộ của trang web Wikileaks.

Thánh Ðịa La Vang
Bản công điện viết, theo Linh Mục Thomas Nguyễn Xuân Thủy, quản lý Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội, chính quyền Việt Nam quyết định trả lại giáo hội miếng đất tranh chấp chủ quyền kéo dài bấy lâu nay ở tỉnh Quảng Trị, sau cuộc họp ngày 20 Tháng Ba giữa Trung Tướng Nguyễn Văn Hưởng, thứ trưởng Bộ Công An, và Giám Mục Nguyễn Văn Nhơn, chủ tịch Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam, kiêm giám mục Giáo Phận Ðà Lạt.

HỒ SƠ WIKILEAKS 53

Công an quấy phá chùa Hòa Hảo, tu sĩ dọa tự thiêu


WESTMINSTER (NV) - Công an xông vào ngăn cản một buổi lễ Phật Giáo Hòa Hảo, cấm treo cờ Hòa Hảo, cấm treo chân dung Ðức Huỳnh Phú Sổ, khiến cho người tu sĩ leo lên cây dọa tự thiêu và làm cho ngoại giao đoàn Mỹ quan tâm đặc biệt, theo tiết lộ của một loạt công điện năm 2001 và nhắc lại trong nhiều năm sau đó.

Ngôi chùa Hòa Hảo bị công an đột nhập tọa lạc tại Chợ Mới, An Giang, và người dọa tự thiêu là tu sĩ Võ Văn Thanh Liêm. Bức công điện không nêu, nhưng ngôi chùa này mang tên Quang Minh Tự. “Nhiều chục tín đồ Hòa Hảo đến đây thờ phượng hàng ngày,” công điện ngày 8 tháng 11 viết. Công điện này được gởi từ Hà Nội về Washington D.C., và cũng được gởi thêm cho tòa đại sứ Mỹ tại Geneva, Thụy Sĩ, nơi có trụ sở nhiều cơ quan Liên Hiệp Quốc.

Ngày 6 tháng 11, 2001, tin tức từ một tổ chức Hòa Hảo tại Mỹ cho biết tu sĩ tại đây đang hăm dọa tự thiêu, và viên tham tán chính trị tòa đại sứ bèn điện thoại khắp nơi để tìm hiểu. Họ liên lạc được với hai cư sĩ Hòa Hảo từng bị chính quyền bắt giữ, là cụ Lê Quang Liêm và cụ Trần Hữu Duyên. Hai cụ cho tòa đại sứ và tòa tổng lãnh sự biết chi tiết.

Bị cấm treo cờ Hòa Hảo, chân dung Huỳnh Giáo Chủ

HỒ SƠ WIKILEAKS 52

Việt Nam không qua mặt Trung Quốc trong quan hệ Vatican


Linh mục Dòng Tên thấy ‘dấu hiệu tích cực’
[2005] Một công điện được gửi ngày 7 Tháng Ba, 2005 từ Tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ tại Tòa Thánh Vatican về Washington D.C., phúc trình cuộc thảo luận về tình hình tự do tôn giáo tại Việt Nam cũng như khả năng tiến tới thiết lập bang giao giữa Tòa Thánh Vatican và Việt Nam.

Nội dung công điện là cuộc thảo luận giữa một viên chức chính trị của Tòa Ðại Sứ Mỹ ở Vatican với linh mục Dòng Tên người Việt Nam. Công điện ký tên Phó Ðại Sứ D. Brent Hardt nhưng không biết có phải người viết công điện này là ông hay không, và có phải ông cũng chính là người nói chuyện với LM Joseph Ðoàn hay không. Ông Hardt nay được cử làm đại sứ ở Guyana, một nước nhỏ thuộc vùng Nam Mỹ.

Phần tóm tắt ý chính của công điện viết, một giới chức Dòng Tên đặc trách Á Châu, Linh Mục Joseph Ðoàn, nói với viên chức tòa đại sứ rằng dù nhà cầm quyền Việt Nam bắn tiếng cho biết họ muốn thiết lập bang giao đầy đủ với Tòa Thánh, ông nghi ngờ nhà cầm quyền Hà Nội lại làm vậy trước khi Trung Quốc cũng làm tương tự.

Dù có trở ngại này, LM Ðoàn nói các dòng tu được hưởng sự dễ dãi trong việc đào tạo tu sĩ ở Việt Nam hơn là đào tạo các linh mục trở thành người phụ trách giáo xứ. Tuy bị nhà cầm quyền ngăn cấm tham gia mở trường trung học - môi trường giáo dục mà các cha Dòng Tên rất giỏi - Dòng Tên tại Việt Nam đi vòng theo một lối khác để “truyền bá đức tin.”

HỒ SƠ WIKILEAKS 51

Hà Nội ngày càng quan tâm CPC


Thả tù, nới tôn giáo, hy vọng thoát khỏi danh sách
[2004] Hà Nội yêu cầu Hoa Kỳ đừng đưa Việt Nam vào danh sách CPC (Danh Sách Các Quốc Gia Cần Ðược Quan Tâm Ðặc Biệt Về Tự Do Tôn Giáo), và để đạt được điều này, họ thực hiện một loạt hành động “nới lỏng” đối với một số tôn giáo, ngay trước khi Hoa Kỳ chuẩn bị đưa ra quyết định liên quan. Công điện ngày 13 Tháng Chín, 2004, do đại sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội, Michael Marine, viết, đã chứng tỏ điều ấy.

Công điện có đoạn: “Chính quyền Việt Nam xem việc thả 9 tù nhân nhân ngày Ðại Xá, cộng với việc thừa nhận 25 nhà thờ Tin Lành theo phái Phúc Âm ở Cao Nguyên Trung Phần, cộng với việc xem xét thêm việc thừa nhận 5 nhà thờ nữa trước cuối năm, cộng thêm việc đối xử tốt với ông Frank Jannuzi, nhân viên Ủy Ban Ngoại Giao Thượng Viện Hoa Kỳ, khi nhân vật này đến thăm Cao Nguyên Trung Phần, là ‘nỗ lực lớn,’ nhằm làm nhẹ tiến trình đưa Việt Nam vào danh sách CPC.”

Chính quyền Việt Nam cũng cảnh báo thêm, đưa Việt Nam vào danh sách các quốc gia cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo sẽ tạo “thất vọng lớn” cho lãnh đạo Hà Nội, “gây đau đớn trầm trọng” cho người dân Việt Nam, và “tạo ra vấn đề” trong mối quan hệ song phương Washington-Hà Nội.

Ông Nguyễn Ðức Hùng, phụ tá Bộ Trưởng Ngoại Giao, kiêm vụ trưởng Vụ Châu Mỹ, nói chuyện với đại diện ngoại giao Hoa Kỳ tại Việt Nam, về “tiến bộ của Việt Nam đối với vấn đề tự do tôn giáo.” Ông Hùng viện dẫn chuyến thăm Cao Nguyên Trung Phần của ông Frank Jannuzi, và cho rằng chuyến thăm ấy cho thấy “nỗ lực của chính quyền địa phương trong việc đáp ứng thời khóa biểu của Jannuzi.”

HỒ SƠ WIKILEAKS 50

Câu chuyện “bị bắt cóc, mang về Việt Nam”


Trường hợp Ðại Ðức Thích Trí Lực
[2004] Ba công điện ngoại giao viết trong Tháng Ba và Tháng Sáu, 2004, từ Tòa Tổng Lãnh Sự và Tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, trình bày chi tiết liên quan đến ông Phạm Văn Tưởng, tức Ðại Ðức Thích Trí Lực.

Công điện cuối Tháng Ba, 2004, do Tổng Lãnh Sự Emi Lynn Yamauchi viết, mở đầu bằng đoạn tóm lược: “Phạm Văn Tưởng, nguyên là đại đức Thích Trí Lực, gặp tổng lãnh sự và các viên chức tổng lãnh sự quán trong 2 giờ hôm 30 Tháng Ba 2004, bốn ngày sau khi ra khỏi nhà tù. Nhà sư trước kia thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN) xem ra có vẻ mạnh khỏe và tinh thần tốt, nao nức thảo luận về hoạt động trong quá khứ và chương trình tương lai của ông.”

Ông Tưởng trốn qua Cambodia đầu năm 2002, xin tị nạn ở Tòa Ðại Sứ Mỹ và đã được Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc (UNHCR) cấp chứng chỉ tị nạn. Tháng Bảy năm ấy ông bị nhân viên an ninh Việt Nam bắt cóc đem về nước và sau gần 20 tháng giam giữ được đưa ra tòa ngày 12 Tháng Tư 2004. Tòa tuyên án 20 tháng tù nhưng trừ thời gian đã bị giữ, được trả tự do nửa tháng sau, ngày 26 Tháng Ba 2004.

Gặp gỡ người Mỹ
Ông hoàn toàn không sợ hậu quả việc đến thăm tổng lãnh sự vì đã báo trước cho công an địa phương về chuyến thăm viếng. Các viên chức an ninh đã báo cho biết là sẽ có người của chính phủ Hoa Kỳ đến tiếp xúc ông ngay sau khi được phóng thích. Họ cũng nói là Cao ủy Tị nạn cũng muốn hỏi chuyện ông về vấn đề tị nạn, tuy nhiên ông chưa nghe gì từ UNHCR. Ông dứt khoát với ý muốn được tái định cư cùng gia đình ở Hoa Kỳ.

HỒ SƠ WIKILEAKS 48

Cao Ðài chia rẽ, nhóm thuận nhà nước, nhóm không


WESTMINSTER (NV) - Sự phân chia giữa các giáo phái Cao Ðài, nhất là giữa những nhóm được nhà nước công nhận với những nhóm khác, được miêu tả trong một công điện đề ngày 14 tháng 12, 2007, do Tổng Lãnh Sự Kenneth Fairfax gửi từ Sài Gòn.

Công điện này là tường trình về cuộc gặp gỡ giữa Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế (USCIRF) của Mỹ với Thánh Thất Sài Gòn. Ủy ban USCIRF là một cơ quan độc lập thành lập theo luật liên bang Mỹ, với mục đích theo dõi tình hình tự do tôn giáo trên thế giới. Ðối với người Việt Nam, ủy ban USCIRF được quan tâm nhiều vì họ là cố vấn cho Bộ Ngoại Giao trong việc lập danh sách CPC - danh sách các nước thiếu tự do tôn giáo và cần quan tâm đặc biệt.

Thánh Thất Sài Gòn nơi ủy ban USCIRF gặp gỡ, là thánh thất có ghi tên với ủy ban tôn giáo, và được chính quyền công nhận.

Tại đây, họ gặp Giáo Sư (công điện gọi là “bishop”) Thượng Minh Thanh, một người tên Thượng Bé Thanh mà công điện gọi là “bishop and deputy director,” và một người nữa tên Lê Quang Tân, được miêu tả là “archivist.” Bản công điện không ghi rõ công việc của Giáo Sư Thượng Minh Thanh lúc đó, nhưng hiện nay ông là trưởng ban Ðại Diện Hội Thánh Cao Ðài Tòa Thánh Tây Ninh tại Sài Gòn.

HỒ SƠ WIKILEAKS 47

Hòa Hảo có thêm tự do nhưng vẫn bị đàn áp


Cụ Lê Quang Liêm bị mất ảnh hưởng
WESTMINSTER (NV) - Tình hình Phật Giáo Hòa Hảo tại Việt Nam được giới ngoại giao Mỹ xem là có tiến bộ, nhưng công an và an ninh vẫn còn tiếp tục đàn áp những người không gia nhập giáo hội được nhà nước công nhận, và đồng thời ảnh hưởng của Cụ Lê Quang Liêm đang bị giảm dần trong số người này.

Ðó là một số nhận xét thấy được trong công điện mang tựa đề “Ðạo Hòa Hảo ngày nay,” đề ngày 24 tháng 2, 2010, do Tổng Lãnh Sự Kenneth Fairfax ký tên.

Lý do có bức công điện này là tin tức về một cuộc biểu tình của tín đồ Hòa Hảo bị đàn áp, khi họ phản đối việc giấy gói đồ, giấy rác có in lem luốc hình Ðức Huỳnh Giáo Chủ.

Nghe tin về vụ đàn áp biểu tình ngày 19 tháng 2, 2010, này, nhân viên lãnh sự liên lạc với “nguồn đáng tin cậy - kể cả một tín đồ trong một giáo hội Hòa Hảo không được nhà nước công nhận.”

Nhân vật này xác nhận là có một cuộc biểu tình như thế, nhưng thay vì hàng trăm hay hàng ngàn như tin trên Internet, người này nói số người biểu tình là “khoảng 40 tới 50 người thuộc Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo Thuần Túy,” và họ được miêu tả là những người “vẫn trung thành với” Cụ Lê Quang Liêm.
Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang