Chia cho nhau nụ cười héo úa Sẻ cho nhau giọt lệ tươi vui Xoa cho nhau bao vết chém của đời Cùng nhau nhặt lại những gì rơi rụng...Cùng nhau nhặt lại những gì rơi… rụng…

Ngày 28 tháng 07 năm 2014

Dự luật cho ma



Người Đô Thị - Tối qua tại một nghĩa trang, một con ma buồn bã gào lên:
- Đời thế là chẳng còn gì vui!
Mấy hồn ma khác ngạc nhiên bay lại hỏi:
- Ủa, tụi mình bây giờ không phải lo nghĩ chi cả, cứ sáng nằm ngủ đến khuya thì từ đáy huyệt chui lên kiếm chỗ lai rai tán dóc, thế mà bảo chẳng còn gì vui?

- Vậy là tụi bây chưa biết mới có cái dự luật phòng chống tác hại của lạm dụng rượu bia, gắt lắm, chẳng hạn không bán rượu bia cho người dưới 18 tuổi, cho phụ nữ có thai và đang cho con bú, người tham gia giao thông, không bán rượu bia từ 22 giờ đến sáng hôm sau…
Một con ma nghe tới đó thì bực tức ngắt ngang:
- Cái dự luật ấy muốn “chơi” tụi mình đó, vì nhậu từ 22 giờ tới sáng chỉ có… ma thôi!
Cả đám nhao nhao phản đối:
- Đúng rồi, luật này kỳ thị loài ma, phản đối!
Đợi tiếng lao xao lắng bớt, con ma già nhất nghĩa trang lên tiếng:
- Thử hỏi có thằng chủ quán nào điên tới mức đi xét chứng minh nhân dân của từng khách nhậu để biết tuổi không?
- Không!
- Có chủ quán nào tốt bụng tới mức giữ xe hộ rồi nhờ người chở khách về để khách khỏi phải “tham gia giao thông” không?
- Làm gì có!
- Và có chủ quán nào tự nguyện cứ đúng 10 giờ tối là đóng cửa đuổi khách dù luật cho phép kinh doanh đến 23 giờ?
- Không hề!
- Thấy chưa! Cho nên cũng như cái vụ phạt hút thuốc lá nơi công cộng vậy, tụi bây chớ có lo, chừng nào con người tăng giá rượu bia vô tội vạ như tăng giá xăng thì mới phải lo!
Con ma già đang hí hửng vì được đồng loại khen thông minh thì có tiếng nói đâu đó:
- Sáng dạ như thế đừng chết sớm là được vào ban soạn thảo dự luật rồi!
Người Già Chuyện 

Ngày 26 tháng 07 năm 2014

Muốn sống lâu thì phải... ?


Các bạn nghĩ xem mình nên làm người nào?

Và đây là "kinh nghiệm" của người Tàu...

1- Chỉ hút thuốc, không uống rượu (Lâm Bưu) thọ 63 tuổi,

2- Chỉ uống rượu, không hút thuốc (Chu Ân Lai) thọ 73 tuổi,

3- Vừa uống rượu, vừa hút thuốc (Mao Trạch Đông) thọ 83 tuổi,

4- Vừa uống rượu, vừa hút thuốc, vừa đánh bài (Đặng Tiểu Bình) thọ 93 tuổi,

5- Vừa uống rượu, vừa hút thuốc, vừa đánh bài lại có cả vợ bé (Trương Học Lương) thọ 103 tuổi,

6- Không uống rượu, không hút thuốc, không đánh bài cũng không có bạn gái, chỉ làm người tốt việc tốt (Lôi Phong) hưởng dương 23 tuổi.

(sưu tầm)

Làm lãnh đạo quá dễ, ai chả làm được?

Nhiều người nói làm lãnh đạo rất khó, phải có đầu óc, học hành thế nọ thế kia… Tôi thì thấy làm lãnh đạo ở Việt Nam quá dễ.
Đi vay về làm thì ai chả làm được!?
Khai thác kiệt quệ tài nguyên khoáng sản bán giá rẻ ai chả khai thác được!?
Làm theo kiểu “nói một đằng làm một nẻo” ai chả làm được!?
Làm mà không bị dân giám sát, không công khai minh bạch ai chả làm được!?


Chỉ đạo nhưng cấp dưới không làm theo hoặc làm không ra gì ai chả chỉ đạo được!?
Chống tham nhũng mà càng chống tham nhũng càng mạnh ai chả chống được!?
Làm theo kiểu “vừa đá bóng vừa thổi còi”, “đánh bùn sang ao” ai chả làm được!?
Làm vừa xong đã hỏng ai chả làm được!?
Làm tốn kém gấp nhiều lần thế giới ai chả làm được!? Lát 1 mét vỉa hè hết 1 tỷ VND ai chả lát được!?
Làm sai thì sửa ai chả làm được!?
Thua lỗ thì “khoanh nợ”, “giãn nợ”, “gánh nợ”, “xóa nợ” thì ai chả sản xuất, kinh doanh được!?
Đất nước phát triển cùng với nợ công tăng cao thì ai chả làm được!?
Làm để hàng trăm ngàn doanh nghiệp thua lỗ, phá sản thì ai chả làm được!?
Làm để mất lòng dân thì ai chả làm được!?
Làm để dân oán thán thì ai chả làm được!?
Giá chỉ có tăng không giảm, không theo mặt bằng thế giới, đắt gấp nhiều lần thế giới ai chả làm được!?
Làm để người nghèo mắc bệnh phải nằm nhà chờ chết vì không có tiền để vào bệnh viện chữa trị thì ai chả làm được!?
Làm mà đạo đức xã hội ngày càng bại hoại, con người ngày càng vô cảm, dã man thì ai chả làm được!?
Làm mà để người dân phải tự tử để thoát nghèo thì ai chả làm được!?
Làm để hàng trăm nghìn thạc sĩ, cử nhân thất nghiệp thì ai chả làm được!?
Làm để đánh giày, nhặt rác, osin… cũng được coi là nghề thì ai chả làm được!?
Làm mà đất nước ngày càng tụt hậu so với khu vực và thế giới thì ai chả làm được!?
Làm mà người chết và tật bệnh mỗi năm một tăng cao thì ai chả làm được!?
Nói những điều vô nghĩa, vô tri thì ai chả nói được!?
Để làm được như vậy đâu có gì khó, cần chi phải lựa chọn, bầu bán!? Những hậu quả sờ sờ không thể chối cãi như thế, liệu đường lối chúng ta đi có “đúng đắn” và “sáng suốt”!?

N.V.H

Ngày 20 tháng 07 năm 2014

Vận động đóng góp giúp bạn

Bạn Nguyễn Văn Trọng bị khối u ở cột sống đã phẩu thuật vào tháng 4/2012, nay lại bị khối u ở họng.
Do hoàn cảnh kinh tế gia đình khó khăn nên bạn Trọng chưa đi tái khám.
Ban Điều hành mong các bạn của ít lòng nhiều góp tay giúp bạn Trọng đi khám và điều trị.
Các bạn đóng góp xin liên hệ bạn Lê Phước Dư. ĐT: 01679528822 - 01293462593
Thay mặt gia đình bạn Trọng, BĐH xin chân thành cảm ơn các bạn.

Thăm cô Sương


http://youtu.be/tRLijBYBNa4
http://youtu.be/9iyRPHa1-KU
http://youtu.be/BO38TrguNRE

Ngày 12 tháng 07 năm 2014

Tại Sao Lại Cần Phải Qua Mỹ Du Học ?

new world
9 July 2014
Một bạn trẻ Email cho tôi mỗi ngày trong suốt 4 tháng năm ngoái về việc giúp đỡ em qua du học bên Mỹ. Năm 2013, em được 21 tuổi, vừa mới tốt nghiệp đại học và khả năng học lực cũng như Anh ngữ của em thuộc loại kém (theo các chứng chỉ em gởi đến). Gia đình em nghèo, tiểu nông, dành dụm giỏi lắm thì có thể phụ cho em khoảng 1 ngàn đô la mỗi năm cho vài ba năm tới. Muốn học toàn thời gian tại một đại học Mỹ chính thống, sinh viên phải tốn chừng 20 ngàn đến cả trăm ngàn đô la cho học phí và tiền ăn ở. Trong khi đó, tôi nghĩ cơ hội em nhận được bất cứ học bổng nào sẽ rất khó khăn.
Tôi nói với em là hãy suy nghĩ sáng tạo và tự tìm một giải pháp đặc thù cho trường hợp em.
Tôi gợi ý là em nên lên google, tham khảo thêm sách về du học tại các thư viện, nhà sách…cũng như dự những buổi hội thảo miễn phí về tư vấn du học (dĩ nhiên, em không có tiền trả tư vấn, nhưng qua các cuộc trình bày của những công ty và gặp gỡ bạn cùng chí hướng, em sẽ có được nhiều góc nhìn tốt).
Sau đó, tôi muốn em đúc kết tất cả kết quả tìm kiếm vào một khung chính yếu để tạo những giải pháp em nghĩ là khả thi.
Trong 9 tháng, tôi không nghe gì từ em cho đến tháng trước. Em cho biết là đã chuẩn bị xong giấy tờ và sửa soạn qua Phần Lan tháng 9 này để bắt đầu đại học. Em sẽ học ngành electrical engineering tại Đại Học Lappeenranta University of Technology. Ngôn ngữ giảng dạy là tiếng Phần Lan nên em phải mất 1 năm rưỡi học tiếng nước này. Vì học phí không phải trả nên em chỉ cần lo chi phí ăn ở. Em may mắn là lên Facebook móc nối được với một gia đình người Phần Lan; họ đồng ý cho em cư ngụ tại nhà của họ và sẽ cho em tiền tiêu vặt đổi lại 5 giờ mỗi tuần làm việc vặt trong nhà như chùi dọn, rửa chén, mua đồ siêu thị…
Em cho biết Thuỵ Điển và Pháp cũng đều có chương trình miễn học phí 100% nhưng em không tìm ra người bảo trợ nên chọn Phần Lan.
Tôi trả lời em là trong Thánh Kinh, dường như có một câu nói,” con hãy gỏ, sẽ có người mở cửa…” Tôi chúc mừng em về ý chí và kiên nhẫn trong việc đạt được mục tiêu của mình. Tôi hứa là sẽ tặng em 500 Euro tiền dằn túi khi em đáp xuống Phần Lan, như một món quà nhỏ cho người biết …đi tìm.
Trong đời sống, biết đi tìm, rồi có can đảm ra khơi… là giải đáp cho 90% giới trẻ Việt đang lần mò và giận dữ.
Alan Phan
PS: Em gởi kèm một bài em tìm ra về giáo dục tại Phần Lan đăng trên một báo Việt ngữ (em nói quên không ghi lại link).
Du học Phần Lan
Theo Trần Khả Dụng (June 2014)
“Năm nay, Phần Lan chiếm giữ vị trí số 2 trong bảng xếp hạng năng lực cạnh tranh toàn cầu do diễn đàn kinh tế thế giới WEF công bố. Theo WEF, thành công của nước này có được là nhờ thể chế tốt và khả năng quản trị kinh tế vĩ mô rất cạnh tranh. Thêm vào đó, quốc gia này còn được đánh giá cao trong lĩnh vực giáo dục, công nghệ và phát minh.”
Phần Lan luôn là quốc gia được đánh giá cao khi có nền kinh tế phát triển cạnh tranh nhất thế giới, tham nhũng thấp, đất nước “Xanh” và hòa bình, chất lượng cuộc sống của người dân tốt hàng đầu. Là đất nước có nền giáo dục với trình độ cao và cơ sở hạ tầng hiện đại bậc nhất. Công dân Phần Lan được miễn phí học từ Tiểu học đến Đại học. Đó là một quốc gia tập trung nhiều sinh viên trên thế giới nhưng luôn có chỉ số bình đẳng và tự lập cao. Phần Lan có khoảng 29 trường Đại Học khoa học ứng dụng và 20 trường Đại Học Hàn lâm đào tạo gần 400 chương trình học quốc tế trong đó có nhiều chương trình dạy hoàn toàn bằng Tiếng Anh
* Ngôn Ngữ: Các ngành học của Phần Lan chủ yếu được dậy và đào tạo theo tiếng Anh, và ngôn ngữ giao tiếp chung cũng là tiếng Anh.
*Làm thêm ở Phần Lan:  sinh viên được phép đi làm thêm 20h một tuần và tất cả các ngày nghỉ lễ, tết trong năm. Lương làm thêm  10-20 EUR/h. Sau khi tốt nghiệp, tùy theo điều kiện mà sinh viên có thể ở làm 1-2 năm hoặc lâu hơn nữa.
* Chí phí sinh hoạt: Tổng chi phí sinh hoạt là 400-500 EUR một tháng bao gồm nhà ở (150-200 EUR); tiền ăn, dụng cụ học tập, sách vở (150-200 EUR); chi phí cá nhân, đi lại (50 EUR).
Sinh hoạt hằng ngày:   Bình thường nếu qua Phần Lan việc kiếm nhà ở cũng không khó nhưng mới sang cũng ko đơn giản. Chúng ta có thể ở cùng người dân. Điều đó rất thuận tiện ở vùng đất hiếu khách như  Phần Lan và thuận lợi cho du học sinh khi sống cùng người bản sứ.
Khí hậu: Cũng như nhiều nước châu Âu, Phần Lan được hưởng sự giao mùa, đặc trưng là một mùa hè ấm áp nhưng ngắn ngủi, một mùa đông tuyết phủ huyền bí. Khí hậu độc đáo của Phần Lan thu hút khá nhiều du khách mỗi năm. Những hoạt động Bắc Cực kỳ thú như những chuyến đi bằng xe tuần lộc kéo hay xe trượt tuyết tự bạn lái đã khiến cho mùa Đông trở nên thời gian thu hút nhiều khách nước ngoài nhất. Mùa hè thường bắt đầu vào cuốI tháng Năm ở miền Nam Phần Lan và kéo dài đến giữa tháng Chín. Những vùng nằm ở phía Bắc vòng Bắc Cực có những ngày địa cực đặc trưng, gọi một cách lãng mạn là mặt trời nửa đêm, những ngày này mặt trời không hề lặn. Vùng cực Bắc của Phần Lan có tới 73 ngày như vậy mỗi năm.

Ngày 09 tháng 07 năm 2014

" Chân mạng đế vương”

Ai mắc bệnh Gút thì hình như ít nhiều đều có “chân mạng đế vương” cả! Bằng cớ là bệnh thường luôn bắt đầu từ dưới chân, ở ngón chân cái trước rồi mới lan đi các nơi, và mặt khác, từ xa xưa, người ta cũng đã gọi Gút là bệnh của vua (maladie des rois). Lịch sử y học cũng đã ghi nhận Alexandre le Grand, Charlemagne, Louis XIV… đều bị Gut!
GUT Roi
Vua chúa hay đi săn bắn, ăn thịt rừng, uống nhiều rượu nên dễ bị Gut. Về sau, những người giàu có cũng hay mắc phải bệnh này do những bữa ăn “đạm bạc” đầy rượu thịt của họ (theo cách giải thích bây giờ thì đó là những bữa ăn nhiều đạm và tốn bạc!) nên Gut cũng là bệnh của nhà giàu (maladie des riches).


GUT biem hoa
Đau khủng khiếp. À không, nhức nữa, nhức khủng khiếp. À mà không đúng, buốt nữa, buốt khủng khiếp. Đau. Nhức. Buốt. Nhích qua nhích lại nhích tới nhích lui gì cũng đau cả. Chân sưng một cục, nóng đỏ. Mất ngủ. Mất ăn. Vua cũng phải kêu Trời!

Tôi vừa bị một vố. Đau sưng ngón chân cái của bàn chân phải. Đúng truyền thống: “chân” của “mạng đế vương” rồi còn gì! Nhưng oan quá, lâu nay ăn uống cẩn thận mà, có săn bắn có nội tạng động vật gì đâu… Từ lâu đã bỏ thịt, chỉ còn rau, cá, củ quả! Chắc tại già. Già, thận yếu, thải không kịp độc chất chăng?
Độc chất ở đây là acid uric, sinh ra từ chuyển hóa protein có chứa nhiều purin trong thức ăn. Acid uric lắng đọng tạo thành muối Urat, quyện quanh và chèn vào giữa các khớp, đại khái như cho cát vào các khớp xe rồi nổ máy, rồ ga cho nó chạy vậy!

Các thức ăn chứa nhiều purin là thịt rừng, hải sản, kèm với bia rượu, dzô dzô 100% thì dễ có “chân mạng đế vương” lắm! Lúc còn trẻ, còn khỏe thì thận tốt, thải độc chất nhanh, nhưng vẫn tích tụ đó, chờ có tuổi, sinh sự. Gút có thể dẫn tới biến dạng bàn chân bàn tay với những u, những cục, những hòn, đúng là “lục cục lòn hòn”… lổn nhổn làm hạn chế cử động và đau nhức kinh niên!
Thuốc trị Gút thì đã có, nhưng nhiều thứ có hại, thứ thì gây loét bao tử (dạ dày), làm mục xương, hội chứng cổ trâu, tăng huyết áp (Cushing), thứ thì gây nhiều tác dụng phụ, tương tác thuốc tùm lum nên cần có hướng dẫn của bác sĩ.

Nghe tôi bị Gút, các bạn đồng nghiệp, học trò… hỏi thử máu chưa, uống thuốc chưa, rồi đem cho mấy thứ! Ông bạn nhà thơ từ bên Mỹ cũng gởi mấy bài thơ bảo đọc đi cho mau khỏi bệnh. “Tiếng còi xe lửa ôi ồn quá, anh giụi vào em mái tóc thề,  Huế của em đây, trong mái tóc, em thơm lừng ôi em hương quê!  Em của anh à, em của anh…nắng hình như làm lá thêm xanh, nắng hình như làm môi em đỏ, nắng hình như mắt em long lanh…” (TVL). Có bạn còn kêu đọc thần chú, niệm Nam mô… Có bạn bên trời Tây viết “…ở thế kỷ 21 này mà không có cái gì làm cho người ta không bị “đau nhức kinh khủng” sao? Ở bên Mỹ họ có cái thuốc “painkiller” (sát sanh kiểu này thì chắc không có tội!), có hữu hiệu không?”. Dĩ nhiên là hữu hiệu, nhưng tạm thôi, không dứt hẳn được, lại cũng sinh lắm biến chứng, side-effects. Còn cái “painkiller” này có sát sanh không ư? Thì… có! Bởi cái “pain” này hẳn phải do nhiều yếu tố hợp thành, do duyên sanh cả đó thôi, nên chắc chắn cũng là một thứ “chúng sanh”! Tốt nhất là làm sao cho nó “vô sanh” thay vì “kill” nó!

Nghĩ lại, đúng là có chuyện “duyên sanh” thiệt. Mấy ngày trước ăn nhiều cá thu quá!  Cá thu chiên, cá thu xốt cà, cá thu kho, cá thu canh chua me, cá thu “muối sư”… (do mấy bà chị ở quê thương tình, mang cho). Mình lại quên cá thu có rất nhiều purin! Vậy là đáng đời! Tôi nhất định không uống thuốc, “thử xem con Tạo xoay vần đến đâu!”. Tôi hiểu cơ thể phải có một cơ chế “sưng nóng đỏ đau” (viêm) nào đó để chống bệnh, nếu dùng thuốc kháng viêm chẳng hóa ra triệt tiêu mất cái cơ chế tự nhiên rất quý này của cơ thể sao?  Vậy, chuyển hẳn qua ăn rau củ quả xem sao. Có hiệu nghiệm ngay. Thế nhưng nghe có bạn chỉ ăn toàn đậu với đậu mà cũng bị Gút cấp tính. Thì ra các thứ đậu cũng có nhiều purin, đậu nành, đậu xanh, đậu phộng, đậu Hà Lan… kể cả hạt điều! Ăn vừa vừa thôi thì không sao! Các loại thịt rừng, nội tạng động vật (thận, tim, gan, pâté gan, xúc xích…) và các loại hải sản như cá thu, cá hồi, cá trích, tôm hùm… đều chứa rất nhiều purin cần tránh.

Qua ngày thứ ba thì bớt đau, bớt sưng, nhưng mất cả tuần mới bình phục hẳn. Dĩ nhiên đây chỉ là một cơn Gút cấp tính, không cẩn thận thì tái phát như chơi và trở thành kinh niên!
May quá, rau, trái, sữa, yaourt, fromage, kem…  trà, cà phê đều rất ít purin!

Tóm lại, nếu ai có cái « chân mạng đế vương » thì nên từ bỏ sớm!
BS ĐỖ HỒNG NGỌC

Ngày 07 tháng 07 năm 2014

Bằng cấp của các bộ trưởng Việt Nam, China, Mỹ, và Úc


thangbom-thoinay 
Theo Blog Nguyễn Văn Tuấn -19/3/2014

Khoảng 2 năm trước, do tính tò mò, tôi đếm số thành viên nội các VN, Mỹ và Úc, và so sánh trình độ học vấn qua bằng cấp của họ. Kết quả cho thấy 13/26 người có bằng tiến sĩ (www.tuanvietnam.net/2010-08-08-trinh-do-hoc-van-bo-truong). Nhân dịp thấy một danh sách thành viên Nội các mới, tôi đếm lại và so sánh với các nước China, Mỹ và Úc. Kết quả tóm lược trong bảng dưới đây cho thấy vài xu hướng thú vị.
Nước
Tiến sĩ
Cao học (thạc sĩ)
Cử nhân
Không có bằng cấp đại học hay không biết
Việt Nam (27)
12
5
10
0
China (25)*
5
8
12
0
USA (22)
2
4
16
0
Canada (37)
1
5
26
5
Úc (18)
0
3
12
3
* Chỉ tính 25 người trong Bộ Chính trị.
Việt Nam: Nội các 2011-2016 có 27 thành viên, kể luôn 5 phó thủ tướng.  Trong số này, có 12 (44%) người có bằng tiến sĩ, 5 thạc sĩ, và 10 người là cử nhân. Sẵn dịp, tôi có đếm phân bố bằng cấp của 16 thành viên Bộ Chính trị. Thật thú vị, trong số 16 vị, 8 vị (tức 50%) có bằng tiến sĩ.  Tính tương đối, trình độ học vấn của Bộ Chính trị còn cao hơn cả Nội các Chính phủ!
China: Tôi chỉ đếm được phân bố bằng cấp của 25 vị trong Bộ Chính trị Tàu. Trong số này, 5 người có bằng tiến sĩ, 8 người có bằng thạc sĩ, và 12 với bằng cử nhân.
Mỹ: Nội các có 22 người (tính luôn cả những người 7 người có hàm/chức vụ tương đương bộ trưởng). Trong số này chỉ có 2 người có bằng tiến sĩ, 4 người thạc sĩ, và 16 cử nhân. Chú ý, tôi tính bằng cấp loại JD trong nhóm cử nhân.
Canada: Một thông tin từ internet cho biết Nội các Canada có 37 thành viên; trong số đó, chỉ có 1 người là tiến sĩ, 5 thạc sĩ, và 26 cử nhân. Có 5 người chưa tốt nghiệp đại học.
Úc: Trong số 18 bộ trưởng và thủ tướng trong Nội các Tony Abbott, 3 người có bằng cao học, 12 người có bằng cử nhân (đặc biệt là cử nhân luật, LLB). Không có ai có bằng tiến sĩ, nhưng có 3 người chưa tốt nghiệp đại học.
Qua bảng so sánh trên, và nếu lấy tỉ lệ bằng tiến sĩ là một thước đo học vấn, thì VN rõ ràng Nội các Chính phủ và Bộ Chính trị VN có học vấn cao hơn Mỹ, Canada, Úc, và nước láng giềng là Tàu.  Với tỉ lệ 44% bộ trưởng có bằng tiến sĩ, tôi đoán rất có thể Nội các Việt Nam có nhiều tiến sĩ nhất thế giới (nhưng cần phải kiểm chứng).
Nhiều người phàn nàn rằng VN có quá nhiều tiến sĩ, mà phần lớn họ không giảng dạy hay nghiên cứu. Những số liệu này cho thấy quả thật trong Nội các cũng có nhiều tiến sĩ.  Chú ý rằng số bộ trưởng có bằng tiến sĩ cao gấp 2 lần số bộ trưởng có bằng cử nhân, và có thể nói đó là một phân bố bất bình thường.
====
Danh sách thành viên nội các và trình độ học vấn (tôi chú thích BS = cử nhân, MS = cao học / thạc sĩ, PhD = tiến sĩ)
1. Nguyễn Tấn Dũng: BS
2. Nguyễn Xuân Phúc: BS
3. Hoàng Trung Hải: MS
4. Vũ Văn Ninh: MS
5. Phạm Bình Minh: MS
6. Vũ Đức Đam: PhD
7. Phùng Quang Thanh: BS
8. Trần Đại Quang: PhD
9. Hoàng Tuấn Anh: BS
10. Nguyễn Thái Bình: BS
11. Nguyễn Văn Bình: PhD
12. Phạm Hải Chuyền: BS
13. Hà Hùng Cường: PhD
14. Trịnh Đình Dũng: MS
15. Nguyễn Văn Nên: PhD
16. Vũ Huy Hoàng: PhD
17. Phạm Vũ Luận: PhD

Ngày 02 tháng 07 năm 2014

Việt Nam đang không đủ năng lực trả nợ!



Cần hiểu rằng việc đi vay nợ về để trả nợ điều đó đang chứng tỏ khả năng tạo ra vốn để trả nợ là không có.  TS Nguyễn Đình Cung, Viện trưởng Viện Quản lý kinh tế Trung ương đã nhận định như vậy trước tình trạng Việt Nam phải đi vay nợ để đáo hạn các khoản nợ trước kia. TS Cung cho rằng: "Một cách hiểu khác còn nợ mà phải đi vay thêm nghĩa là anh đang không có đủ năng lực để trả nợ".
Không thể xem là bình thường!
PV: -Thưa ông tại kỳ họp thứ 7 vừa qua, các vị ĐBQH đã chỉ thẳng tình trạng, vay nợ về để đáo nợ và lo ngại, điều này sẽ khiến vấn đề nợ công ngày càng nặng nề và khó giải quyết.Theo ông, vấn đề đi vay về đề trả nợ có phải là một vấn đề mới không và vì sao?
TS Nguyễn Đình Cung: - Chuyện đi vay về trả nợ vừa được Quốc hội bàn thảo và Bộ trưởng Bộ Tài chính từng giải trình việc này không có vấn đề gì, không làm phát sinh thêm nợ mới. Cá nhân tôi thì không đồng ý với quan điểm này.
Cần hiểu rằng việc đi vay về để trả nợ điều đó đang chứng tỏ khả năng tạo ra vốn để trả nợ là không có. Hay nói cách khác phải đi vay thêm nghĩa là anh đang không có đủ năng lực để trả nợ.
Tình trạng như thế không thể nói là bình thường được. Chỉ cần hiểu đơn giản theo mô hình của một gia đình, phải đi vay nợ nhưng đến kỳ hạn trả lại không tích lũy được tiền để trả nợ, như vậy là khả năng trả nợ kém đi. Trong trường hợp này phải đi vay về để đảo nợ.
Đáng lẽ ra trong hoàn cảnh khó khăn về nguồn vốn, phải đi vay rồi thì nguồn vốn đó phải dùng để tạo ra năng lực để trả nợ. Đằng này vay về không phải để đầu tư, cũng không tạo ra nguồn lực mà là vay nợ về trả nợ có nghĩa là yêu cầu về trả nợ ngày càng tăng lên. Điều này kéo theo khả năng trả nợ tiếp tục giảm đi.
Tuy nhiên trong hoàn cảnh hiện nay thì buộc phải áp dụng biện pháp trước đi vay về để đảo nợ trong giai đoạn ngắn hạn.
PV: - Đúng là nguồn vốn vay đã không được đầu tư để sinh lời, trong khi đầu tư công tràn lan lãng phí đã được nói đến nhiều lần; công trình vay ODA giá cao và đội vốn gấp đôi đều đã được ghi nhận, nợ của các tập đoàn nhà nước mà Chính phủ bảo lãnh ở mức rất cao… Với tình trạng hiện tại, liệu Việt Nam còn kịp nhìn lại và điều chỉnh việc sử dụng các nguồn vốn vay? Muốn như vậy thì phải làm gì? Tình trạng hiện nay nếu không được giải quyết sẽ dẫn đến hệ lụy gì thưa ông?
TS Nguyễn Đình Cung: - Thực ra vấn đề này hiện nay chúng ta đều đã biết và nhận ra. So với trước đây thì nay chúng ta đang hy vọng nhiều vào Luật đầu tư công như một công cụ để quản lý đầu tư công.
Rõ ràng việc thắt chặt ngân sách đối với đầu tư công phải áp dụng một cơ chế, kỷ cương kỷ luật tài chính hết sức chặt chẽ đối với đơn vị đầu tư nói chung và từng dự án nói riêng.
Muốn thắt chặt thì cần phải làm rõ trách nhiệm giải trình của từng cá nhân phụ trách đối với từng dự án và cơ quan quản lý cũng phải rõ ràng, rành mạch. Ví dụ đối với từng dự án không thể có chuyện điều chỉnh dự toán đầu tư một cách tùy ý và tùy tiện như hiện nay.
Có thể phải coi kỷ luật ngân sách đối với từng dự toán như một đạo luật, trong đó chính cơ quan đầu tư phải xác định được rủi ro có thể xảy ra trong quá trình thực hiện. Theo đó rủi ro nếu xảy ra sẽ có tác động đối với dự toán như thế nào và chỉ khi xảy ra thì mới được điều chỉnh dự toán. Khi đó mức độ rủi ro ở mức nào thì điều chỉnh dự toán đến mức đó.
Cũng phải nói rằng phải xác định mức trần về rủi ro có thể xảy ra và được điều chỉnh để từ đó thắt chặt ngân sách đối với dự án đầu tư.
Nếu những thứ làm thay đổi dự án, tức là yếu tố khác ngoài rủi ro đã được xác định trước dẫn tới việc làm tăng dự toán thì chủ đầu tư và các bên khác phải chịu trách nhiệm chứ ngân sách sẽ không bỏ thêm một xu.
Nếu không làm được điều này thì một nguy cơ rất lớn sẽ xảy ra là lúc đầu xây dựng dự toán rất thấp để được thông qua. Khi có vốn rồi trong quá trình thực hiện họ cứ tâng lên dần, điều chỉnh vốn lên mà không theo một giới hạn nào. Đáng lẽ một dự án cần 10 tỷ đồng mới thực hiện xong nhưng khi lập chỉ đề ra 5 tỷ rồi điều chỉnh lên không giới hạn.
Do vậy buộc các bên phải tính toán dự toán thật chu đáo và cẩn trọng trước khi phê duyệt. Khi thực hiện thì phải hết sức khắt khe và kỷ luật. Ngay cả ngân sách quốc gia khi Quốc hội đã ban hành rồi thì tất cả các khoản chỉ được chi trong dự toán. Những gì được xem là chi vượt dự toán chỉ có thể duyệt khi xảy ra rủi ro đã được xác định từ khi lập dự toán.
Việc này phải được thực hiện một cách nghiêm túc chứ không phải việc điều chỉnh xảy ra thường xuyên như thời gian vừa qua. Trong khi đó việc tại sao phải điều chỉnh nhiều như thế và ai là người chịu trách nhiệm trong việc điều chỉnh thì không thấy được giải trình.
Chính câu chuyện này khiến cho tình trạng nợ càng nợ thêm như chúng ta đã thấy.
Nguy cơ bất ổn kinh tế vĩ mô
PV: - Chúng ta nói sẽ thắt chặt chi tiêu nhưng việc xin đầu tư xây dựng cơ bản vẫn đang tiếp tục tiếp diễn. Doanh nghiệp Nhà nước dù cổ phần hóa vẫn muốn xin được Chính phủ bảo lãnh nợ. Ông bình luận như thế nào về thực trạng này? Nếu tiếp tục nuông chiều những đề xuất không hợp lý, vấn đề nợ công của Việt Nam sẽ còn ở mức như thế nào? Nhìn ra trên thế giới, bài học nào khiến Việt Nam phải xem xét và suy nghĩ?
TS Nguyễn Đình Cung: - Vấn đề hiện nay chúng ta không chỉ có đầu tư mà là chi thường xuyên cũng tăng rất nhanh.
Có lẽ chúng ta phải quay trở lại vai trò của nhà nước. Nhà nước thực hiện vai trò đến đâu?. Nếu vai trò của nhà nước thu nhỏ lại thì hoạt động sẽ ít đi. Còn hiện nay vai trò của nhà nước vẫn mở ra mà không nhìn thấy giới hạn thì rõ ràng hoạt động của nhà nước đến đâu thì chi đến đó.
Cho nên muốn thắt chặt được ngân sách thì gốc của nó là vai trò của nhà nước và vai trò của thị trường, các bộ, ngành đến đâu. Tức là chúng ta chỉ cần làm rõ vai trò của từng chủ thể đến đâu sẽ dễ dàng để nhìn thấy các khoản chi cần thiết tới mức nào.
Ví dụ nhà nước có cần đầu tư một hệ thống nhà hát hay không? Hay là một hệ thống bảo tàng? Đây quả là những việc hoàn toàn không cần thiết nhà nước phải đầu tư  mà có thể để xã hội hóa.
Còn chuyện doanh nghiệp xin ưu đãi thì phải tuyệt đối không có, kể cả với DNNN hay tư nhân. Trong trường hợp buộc phải có ưu đãi thì chỉ có thể là dành cho nhiệm vụ của nhà nước.
Vấn đề này lại quay lại chức năng vai trò nhà nước ở mức độ nào và nhà nước tập trung ưu tiên trong giai đoạn này vào lĩnh vực nào, mục tiêu nào rồi mới ưu tiên ưu đãi để thu hút nguồn lực vào thực hiện. Chứ không thể thực hiện theo kiểu dàn trải, chỗ nào cũng ưu ái thì rõ ràng là dẫn tới tình trạng không có giới hạn của việc chi tiêu.
Còn nếu cứ tiếp tục nuông chiều thì đến một lúc nào đó sẽ không thể cân đối được nguồn vốn. Mọi thứ sẽ bị phá vỡ thì đương nhiên nhiều hệ lụy như khủng hoảng nợ công, nợ thương mại và dẫn đến bất ổn kinh tế vĩ mô.
Bài học khủng hoảng châu Á 1997 -1998, khủng hoảng 2008-2009 của Hoa Kỳ chính là hệ lụy của sự bao bọc khi nhà nước làm không tròn vai.
PV: - Hiện tại ở Việt Nam tồn tại hai thực tế: khai thác tài nguyên thô để bán giá rẻ, vay nợ đầu tư mà không mang lại giá trị thặng dư (dẫn tới tình trạng đi vay để tả nợ vay). Như vậy, phải nhìn nhận về nội lực của nền kinh tế Việt Nam như thế nào?
TS Nguyễn Đình Cung: - Điều đó có thể thấy cách thức tạo động lực để thúc đẩy tăng trưởng kinh tế không có.
Nếu việc kiểm soát hành vi hoạt động của doanh nghiệp mà chính quyền không thật sự chặt chẽ thì đương nhiên các tổ chức, doanh nghiệp sẽ chỉ chạy theo chỉ tiêu phát triển. Trong khi đó đồng vốn không được quay vòng để tạo ra sản phẩm cạnh tranh trên thị trường thì chuyện phải đầu tư để có tăng trưởng, phải bán than để tăng trưởng, bán đất để lấy tiền đầu tư.
Khi một nền kinh tế không có động lực để phát triển thì lợi ích nhóm, tham nhũng cũng sẽ xuất hiện.
- Xin trân trọng cảm ơn ông!
Bích Ngọc (thực hiện) /Đất Việt

Ngày 30 tháng 06 năm 2014

Thủ tướng Tôn Vận Tuyền - Thư gửi con



Đọc bức thư của Ông thủ tướng Đài Loan ( Tôn Vận Tuyền) gửi con, Mới hiểu vì sao Đài Loan thành công như thế.
Đời người phúc họa vô thường! Không một ai biết trước mình sẽ sống được bao lâu. Có một số việc tưởng nên sớm nói ra thì hay hơn.
Cha là cha của con, nếu cha không nói với con, có lẽ không ai nói rõ với con những điều này!
Những lời khuyên để con ghi nhớ này, là kết quả bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời, mà bản thân cha đã trải nghiệm. Nó sẽ giúp con tiết kiệm nhiều những nhầm lẫn hoang phí trên bước đường trưởng thành của con sau này.
                 >>  Một lá thư đáng đọc   

Thủ tướng Tôn Vận Tuyền
 (1913 - 2006)

Dưới đây là những điều con nên ghi nhớ trong cuộc đời:
- Nếu có người đối xử không tốt với con, đừng bận tâm cho mất thời giờ. Trong cuộc đời này, không ai có nghĩa vụ phải đối xử tốt với con, ngoại trừ Cha và Mẹ của con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc con phải biết ơn và trân quý, con cũng nên thận trọng suy xét, vì người đời làm việc gì thường có mục đích và nguyên nhân. Con chớ vội vàng xem đối phương là chân bằng hữu .
- Con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình. Con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác, nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử TỐT với con. Con đối xử người ta thế nào, không có nghĩa là nguời ta sẽ đối xử lại mình như thế ấy, nếu con không hiểu rõ được điểm này, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình mai sau.
- Trên đời không phải không có người nào mà không thể thay thế được, không có vật gì mà nhất định mình phải sở hữu được. Con nên hiểu rõ ở điểm này. Nếu mai sau rủi người bạn đời không còn muốn cùng con chung sống, hoặc giả con vừa mất đi những gì trân quý nhất trong đời, thì con nên hiểu rằng: Đây cũng không phải là chuyện lớn lao gì cho lắm!
- Trên đời này chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt. Ái tình chỉ qua là một cảm xúc nhất thời. Cảm giác này tuyệt đối sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà thay đổi. Nếu người yêu rời xa con, hãy nhẫn nại chờ đợi , để thời gian từ từ gột rửa, để tâm tư mình dần dần lắng đọng thì nỗi đau thương cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi . Không nên cứ ôm ấp hoài niệm mãi cái ảo ảnh yêu thương, cũng không nên quá bi lụy vì tình.
- Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay con đã lãng phí thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi! Cho nên càng biết trân quý sinh mạng của mình càng sớm, thì con sẽ được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Trông mong được sống trường thọ, chi bằng con cứ tận hưởng cuộc đời mình ngay từ bây giờ.
- Cha không yêu cầu con phải phụng dưỡng cha trong nửa quãng đời còn lại. Ngược lại, Cha cũng không thể bảo bọc nửa quãng đời sau này của con, khi mà con đã trưởng thành và tự lập. Đây là lúc Cha đã làm tròn trách nhiệm của mình. Sau này con có đi xe buýt hay đi xe hơi riêng; ăn súp vi cá hay ăn mì gói, tự con lo liệu lấy.
- Gia đình thân nhân chỉ là duyên phận một đời. Bất luận trong kiếp này chúng ta sống chung với nhau được bao lâu và như thế nào, nên trân quý khoảng thời gian sum họp, gia đình đoàn tụ. Kiếp sau, dù ta có thuơng hay không, cũng không chắc sẽ còn gặp lại nhau.
- Tuy có nhiều người thành công trên đường đời mà học hành chẳng đến đâu. Nhưng điều đó cũng không có nghĩa là không cần học hành mà vẫn thành công. Kiến thức đạt được do việc học hành, là vũ khí trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, nhưng không thể thiếu sự hiểu biết. Nên nhớ kỹ điều này!
- Hơn mười mấy, hai mươi mấy năm nay, Cha tuần nào cũng mua vé số, nhưng đến nay, ngay đến giải 3 vẫn chưa từng trúng. Điều này chứng tỏ rằng: Muốn phát đạt phải siêng năng làm ăn, nỗ lực phấn đấu chứ không phải chờ đợi điều may mắn đến với con. Trên thế gian này không có buổi ăn trưa nào miễn phí cả. Nếu may mắn có đến với con, đấy là điều tốt, còn nếu không thì cũng chẳng có vấn đề gì, bởi tất cả phải dựa vào chính bản thân con.
- Con hãy BIẾT ƯỚC MƠ, nhưng để trở thành hiện thực thì ước mơ đừng xa rời thực tế, đừng hão huyền và ảo tưởng. Con phải LUÔN CÓ NIỀM TIN. Không chỉ là niềm tin vào chính bản thân mình mà con cũng cần có niềm tin vào mọi người, niềm tin vào cuộc sống. Nếu không có niềm tin, con sẽ chẳng thể làm được việc gì. Công việc, cuộc sống đôi lúc sẽ có những khó khăn, trở ngại đòi hỏi con phải LUÔN NỖ LỰC. Để có được những thành công thì không thể thiếu sự cố gắng và say mê, con ạ. Hãy nhớ rằng THÀNH CÔNG KHÔNG PHẢI LÀ MỘT ĐÍCH ĐẾN MÀ LÀ MỘT QUÁ TRÌNH. Vì thế, con hãy tiếp tục ước mơ, tiếp tục tin tưởng và không ngừng nỗ lực, con nhé. 

 *Tôn Vận Tuyền (10/11/1913 - 15/2 /2006), là một kỹ sư, quê ở Bồng Lai, Sơn Tây (Trung Quốc).
            Ông là một nhà kinh tế, một chính trị gia Đài Loan.
         Ông có công xây dựng mười dự án siêu cấu trúc (như Sân bay quốc tế Tưởng Giới Thạch, Nhà máy Điện hạt nhân số 1, đường cao tốc quốc gia Tôn Dật Tiên, Viện nghiên cứu Công nghiệp Quốc gia... 
          Ông được coi là một trong những người tạo ra sự bứt phá về công nghệ và kinh tế ở Đài Loan.
            Ngày 24/2/1984 ông bị đột quị, sau khi phục hồi chỉ có thể ngồi trên xe lăn. Ông mất vào tháng 2/2006 tại Đài Bắc, hưởng thọ 92 

Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang