Chia cho nhau nụ cười héo úa Sẻ cho nhau giọt lệ tươi vui Xoa cho nhau bao vết chém của đời Cùng nhau nhặt lại những gì rơi rụng...Cùng nhau nhặt lại những gì rơi… rụng…

Ngày 26 tháng 11 năm 2014

Thống kê thế giới về Việt Nam

Tác giả:
KD: Bạn bè yêu quí gửi cho bài viết này, không thấy đề tên tác giả. Nhưng khá thú vị. Xin đăng lên Blog để bạn đọc chia sẻ, suy ngẫm   :P
—————
Theo thống kê nầy , có anh chàng nào có lợi tức 200.000 đô / năm mà nói về Việt Nam là nơi tốt nhứt thì đúng là anh chàng nầy bị ấm đầu rồi hay bị chạm dây là điều chắc chắn.???lưởi hái tử thần hình cuối đang chờ khách hàng sộp.
Dân số
image
Việt Nam hiện nay có dân số ước tính khoảng hơn 93 triệu người, đứng hàng thứ 13/243 quốc gia và lãnh thổ trên thế giới. Dân số là một trong những đơn vị chính được dùng để đánh giá độ lớn và nhỏ của một quốc gia. Việt Nam đứng hàng thứ 13 có dân số đông nhất thế giới. Bởi vậy, xét về mặt dân số, Việt Nam không phải kém.
Diện tích:
image
Việt Nam có tổng diện tích đất liền khoảng 331,210 km2, đứng hàng thứ 61/189 quốc gia trên thế giới. Diện tích quốc gia cũng là một trong những đơn vị chính dùng để đánh giá độ lớn của quốc gia. Ở vị trí thứ 61, Việt Nam thuộc nhóm 1/3 quốc gia có diện tích lớn nhất thế giới.Bởi vậy, xét về mặt diện tích, Việt Nam không phải là kém.
Duyên Hải:
image
Việt Nam là một quốc gia có địa thế rất đặc biệt; vừa tiếp diện biển ở phía Đông, vừa dựa vào rừng cây và cao nguyên ở phía Tây. Việt Nam đứng hàng thứ 33/154 quốc gia có bề dài duyên hải dài nhất thế giới với chiều dài duyên hải 3,444 cây số. Nên biết rằng, có 47 quốc gia trên thế giới hoàn toàn nằm trong lục địa (không tiếp diện với biển) và 35 quốc gia có chiều dài duyên hải chưa đến 100 cây số. Bởi vậy, xét về mặt bề dài duyên hải, Việt Nam không phải là kém.
Rừng cây:
image
 Việt Nam có tổng số diện tích rừng đứng hàng 45/192 quốc gia và lãnh thổ trên thế giới với tổng diện tích rừng là 123,000 cây số vuông. Rừng Việt Nam được xếp loại rừng có hệ sinh thái đa dạng và đặc biệt.Mặc dù rừng cây ở Việt Nam bị khai thác một cách bừa bãi, nó vẫn nằm ở vị trí 1/3 các quốc gia đứng đầu về diện tích rừng.Bời vậy, xét về mặt diện tích rừng cây, Việt Nam không phải là kém.
Đất canh tác:
image
Việt Nam có tổng số đất canh tác là 30,000 cây số vuông, đứng hàng 32/236 quốc gia và lãnh thổ trên thế giới. Tổng số lượng lúa được Việt Nam canh tác đứng hàng thứ 5 trên thế giới trong số 20 quốc gia canh tác lúa gạo. Xét về mặt đất canh tác (và đặc biệt canh tác lúa gạo), Việt Nam không phải là kém.
Việt Nam không nhỏ với đơn vị kích thước, dân số, đất đai, biển đảo, rừng cây v..v… nhưng lại yếu kém về phát triển kinh tế, giáo dục, xã hội, và văn hóa… do quản lý rất tồi:
  1. Giáo dục:
image
Theo chỉ số Human Development, Việt Nam đứng hàng 121/187, có nghĩa là dưới trung bình. Không có một trường đại học nào của Việt Nam được lọt vào danh sách trường đại học có danh tiếng và có chất lượng.
  1. Bằng sáng chế:
image
Theo International Property Rights Index [8], Việt Nam đứng hàng 108/130 tính theo giá trị trí tuệ, có nghĩa là gần đội sổ.
  1. Ô nhiễm:
image
Theo chỉ số ô nhiễm, Việt Nam đứng ở vị trí 102/124, gần đội sổ danh sách.
  1. Thu nhập tính theo đầu người:
image
Tuy thu nhập quốc gia của Việt Nam đứng hàng 57/193, Việt Nam lại đứng hàng 123/182 quốc gia tính theo thu nhập bình quân đầu người. Có nghĩa là Việt Nam đứng trong nhóm 1/3 quốc gia cuối bảng có thu nhập đầu người thấp nhất.
  1. Tham nhũng:
image
Theo chỉ số tham nhũng mới nhất của tổ chức Transparency International, Việt Nam đứng hàng 116/177 có nghĩa là thuộc 1/4 quốc gia cuối bảng.
  1. Tự do ngôn luận:
image
Theo chỉ số tự do ngôn luận (freedom of press), Việt Nam đứng vị trí 174/180, chỉ hơn Trung Quốc, Bắc Hàn, Syria, Somalia, Turkmenistan và Eritrea, có nghĩa là nằm trong nhóm 1/20 thấp nhất thế giới.
  1. Phát triển xã hội:
image
Theo chỉ số phát triển xã hội, Việt Nam không có trong bảng vì không đủ số liệu để thống kê. Trong khi đó, theo chỉ số chất lưọng sống (Quality of Life) thì Việt Nam có điểm là 22.58, đứng hàng 72/76, có nghĩa là gần chót bảng.
  1. Y tế:
image
Theo chỉ số y tế, sức khoẻ, Việt Nam đứng hàng 160 trên 190 quốc gia, có nghĩa Việt Nam đứng trong nhóm quốc gia có tổ chức y tế tệ nhất.
Việt nam có đầy đủ tiềm năng nhưng tại sao tụt hậu ngày càng xa sau các nước khác?
Ai trả lời được đây?

Ngày 25 tháng 11 năm 2014

Ký vãng về một Sài Gòn đã mất

Bản sắc của một Sài Gòn cũ duyên dáng, chắc chắn đã đổi thay nhiều... Sài Gòn xưa chỉ còn là kỷ niệm, và, nếu muốn định hình một phẩm chất mới đúng cho Sài Gòn ngày nay, chúng ta không thể bám víu vào một Sài Gòn nhỏ bé ấy được nữa.
Địa thế của Sài Gòn thời còn là Gia Định Thành, khoảng 150 năm trước, hẳn là rất đẹp và kỳ thú. Dựa vào địa hình còn lại ngày nay ta hoàn toàn có thể suy đoán bằng cách thử tưởng tượng: Một thương nhân phương Tây, vừa đến Viễn Đông để tìm mua gia vị, đứng ở một con thuyền trên sông Sài Gòn, quãng bến Bạch Đằng ngày nay.
Nếu nhìn về tả ngạn tức Thủ Thiêm (Quận 2 ngày nay), ông ta sẽ thấy một vùng đầm lầy bằng phẳng đến hút tầm mắt. Còn nếu nhìn ngược lại phía hữu ngạn, tức Quận 1 ngày nay, trước mắt ông ta là một triền đồi bắt đầu cao dần từ bờ song, rồi thăm thẳm vươn xa về phía sau. Trên đó là những cánh rừng già bạt ngàn gỗ quý, chim muông của đại ngàn Đồng Nai nối dài lên đến tận cao nguyên Lâm Viên.
 
Xem thêm:


Thật thế, thử đi theo tầm nhìn đó bằng xe đạp (đi xe đạp mới cảm nhận được độ dốc), tức lần theo các con đường xuất phát từ bến Bạch Đằng (Quận 1), như Hai Bà Trưng, Đồng Khởi, Pasteur, hay Nam Kỳ Khởi Nghĩa, bạn sẽ cảm thấy hơi thở hổn hển của mình, khi leo lên những con dốc.
Nếu bắt đầu từ Bến Bạch Đằng, theo đường Đồng Khởi, bạn sẽ phải leo dốc cao dần lên đến đỉnh đồi là vị trí của Nhà Thờ Đức Bà, nối dài từ đây là đường Duy Tân.
Nếu theo đường Hai Bà Trưng, con dốc cứ thế kéo dài hết Quận 1, qua Phú Nhuận, đến Bình Thạnh, rồi Gò Vấp. (Cái tên Gò Vấp càng cho thấy bản chất địa hình trung du nguyên thuỷ của vùng đất này.)
Nếu đi theo trục Pasteur - Nam Kỳ Khởi Nghĩa, bạn sẽ đi xuyên qua những cánh rừng cổ thụ mà dấu vết còn tồn tại đến ngày nay - đó là các hàng cây ở Quận 1, rồi một vạt rừng cao vút bao bọc Dinh Thống Nhất -, rồi tiến vào Quận 3 với các con phố. Bạn sẽ thấy, bên những hàng cây xanh um là các biệt thự lẫn khuất dưới các vòm cây cổ thụ xưa cũ...
Bạn đã tin tôi chưa? Rõ ràng, từ nguyên thuỷ, đây là một thành phổ nhỏ trên triền đồi nhìn xuồng dòng sông Sài Gòn - Đồng Nai hùng vỹ. Triền đồi đó lại dựa lưng vào một hệ thống rừng xanh trù phú, có nơi là điểm cuối của một dãy Trường Sơn phía xa.

Quay lại với góc tưởng tượng ban đầu, ta sẽ thấy con dốc đường Đồng Khởi cao vút lên từ bến song, và ở cuối đường toạ lạc một Thánh Đường đỏ thắm. Hay ngược lại, đứng ở vị trí Thánh Đường ấy nhìn xuống hệ thống sông Sài Gòn, Đồng Nai hùng vỹ uốn lượn ra phía xa xa là bờ biển Cần Giờ. Núi - rừng - sông - biển chỉ trong một tầm nhìn...
Ở Việt Nam có không ít đô thị Việt nằm bên dòng sông, nhưng hiếm có nơi nào sơn thuỷ hữu tình như vậy.
Tuy nhiên, đặc biệt hơn cả địa hình là vị thế địa-kinh tế và địa-văn hoá.
Đây trước hết là một "thành phố ngã ba đường" (một khái niệm địa lý quan trọng do UNESCO gợi ý), là nơi hội tụ của nhiều hướng, là nơi giao thoa của nhiều loại hình kinh tế, tài nguyên, văn hoá.
Phía bắc là trung du, cao nguyên và rừng xanh trù phú, phía tây là đồng ruộng, vườn cây, đìa tôm - hồ cá, phía Nam chỉ vài chục cây số nữa là tiến ra biển xanh với hệ thống rừng ngập mặn phong phú, còn phía Đông là đường đấu nối với phần phía Bắc của đất nước, như một sự mời gọi, thậm chí thôi thúc, sự giao thương.
Thêm vào đó, còn có một món quà tặng quý giá khôn lường của tự nhiên - đó là hệ thống sông ngòi chằng chịt, lập thành một con đường vận chuyển giao lưu quan trọng. Một hệ thống cơ sở hạ tầng giao thông vận tải hình thành tự nhiên, không cần bỏ vốn.
Từ cái địa thế mang tính tập hợp, giao thoa, làm ăn "trên bến dưới thuyền" ấy, nơi đây đã bảo lưu các địa danh Bến Nghé, Bến Thành... Chính từ các "Bến" ấy mà thành phố này lan toả ra theo các hướng.
Hạt nhân là Quận 1 với công năng khu thương mại, hành chánh, vui chơi...Bao bọc ngay sau lưng Quận 1 về hướng Bắc là Quận 3 - một khu vực gồm hầu hết là các biệt thự sang trọng yên bình, những con đường rợp lá me bay, những "con đường tình ta đi" của Phạm Duy..., vốn ban đầu là khu dinh cơ của người Pháp thời còn cai trị Nam Kỳ.
Còn phía Đông là khu Dakao với khá nhiều Hoa Kiều mở tiệm buôn, tiệm ăn, với con đường điển hình là Đinh Tiên Hoàng. Vượt qua cầu Bông đến Bình Thạnh là đã hết Sài Gòn xưa, vùng đất này trước thuộc địa phận hành chánh của Tỉnh Gia Định.
Ở phía Tây cũng vậy. Dọc theo Chợ Cũ, đường Hàm Nghi là hết Sài Gòn. Đường Trần Hưng Đạo ngày xưa vốn là một vùng rừng rậm, có đường sắt nối dài đến Chợ Lớn - một trung tâm buôn bán làm ăn của người Hoa.
Ký vãng vàng son của Sài Gòn bắt đầu từ cái đô thị vừa vặn tuyệt đẹp của giai đoạn Pháp thuộc ấy kéo dài thêm một chút đến sau 1945, khi Sài Gòn bắt đầu nối thêm Chợ Lớn, Tân Bình, Phú Nhuận... Quy mô của thành phố lúc ấy vừa phải, kết hợp trong nó chất đô hội rộn ràng, chút ăn chơi, nhiều sức sống..., sức tiêu thụ lớn dễ làm ăn, nhưng vẫn bảo tồn được cái chất romantic của một thị tứ êm đềm của vùng Viễn Đông ảnh hưởng văn hoá Pháp.
Bước vào giai đoạn bùng nổ hiện nay, ở thập niên thứ hai của thế kỷ 21, đặc biệt sau đợt phát triển cực nóng về đất đai, bất động sản, từ giữa thập niên thứ nhất của thế kỷ này, Sài Gòn đã hoàn toàn bước vào một giai đoạn trưởng thành khác: bành trướng, nở rộng và nhiều đổi thay. Nói không quá, chỉ cần lấy con đường "Duy Tân cây dài bóng mát" (tức đường Phạm Ngọc Thạch ngày nay), vốn là lời của một ca khúc nổi tiếng của Phạm Duy, ta có thể có một hình ảnh thu nhỏ của sự biến đổi này.
Đây là trục đường điển hình của Sài Gòn mang trong nó hình ảnh tiêu biểu của đô thị này qua các thời kỳ. Con đường băng qua cảnh quan tiểu biểu của Quận 3, có dáng dấp của một thành phố biệt thự êm đềm, sang trọng, mang phong vị của thành phố Pháp Viễn Đông. Hai bên là những hàng cây cổ thụ cao vút, vỉa hè rộng thoáng...
Trên con đường này, có trường Đại học Luật thuở trước, có trung tâm sinh hoạt thanh niên hiện đại, có điểm nhấn là quảng trường Hồ Con Rùa nức tiếng một thời. Con đường cũng đi vào thơ ca và âm nhạc, mà điển hình nhất là hiện thân của ca khúc "Trả lại em yêu".
"Trả lại em yêu/ Khung trời đại học/ Con đường Duy tân cây dài bóng mát/ Buổi chiều khuôn viên mây trời xanh ngát/ Vết chân trên đường vẫn chưa phai nhoà".
Thiết nghĩ cũng không thừa, khi cùng độc giả nhớ lại rằng Duy Tân là một trục đường kéo dài từ đường Đồng Khởi lịch sử (đường Catinat thời Pháp, đường Tự Do thời Việt Nam Cộng Hoà), một trong những con phố nguyên thuỷ của Sài Gòn, con phố đầu tiên của đô thành này. Nếu Đồng Khởi là một con phố sang trọng nhất Sài Gòn và trải qua các thời đại, hầu hết dấu vết của đô thành này đều còn hằn dấu trên nó, thì tiếp nối nó là Duy tân, con đường cư ngụ của giới thượng lưu Sài Gòn hàng thế kỷ qua.
Trục đường Duy Tân (nay là Phạm Ngọc Thạch) đã hoàn toàn méo mó, so với bản sắc nguyên thuỷ của nó.
Nhiều cao ốc cao vút chặn trên một con phố yên bình cũ; bao nhiêu hàng quán café, nhà hàng, beauty salon, đã đột phá từ sân của các biệt thự cổ kính cũ thành các quán mặt tiền; nạn kẹt xe nghiêm trọng xuất hiện, quảng trường Hồ Con Rùa càng lúc càng phức tạp và bị thu nhỏ lại, mất hẳn nét yên bình sang trọng cũ...
Tất cả gần như là hình ảnh khá đại diện cho cho thấy một Sài Gòn khác đã hình thành. Sài Gòn ngày nay vượt qua tả ngạn sông Sài Gòn tiến sâu vào vùng đầm lầy Thủ Thiêm, Nhà Bè phát triển đến tận vùng rừng Sác cũ. Phía Tây tạo lập thêm các quận Bình Tân, Tân Phú, Phía Đông thêm Quận 9, phía Bắc thêm Quận 12, kết nối Hóc Môn, Củ Chi... Quá lớn và quá đa bản sắc.

Nếu biết rằng tập quán trước năm 1975, người ở Lăng Ông Bà Chiểu, hay Phú Nhuận, rủ nhau đi "Sài Gòn" chơi, hàm ý rằng chỉ có khu vực trung tâm Quận 1, nơi các "Bến" toạ lạc, mới được mang danh vị Sài Gòn thôi, thì sẽ thấy rằng, ngày nay trong một giai đoạn trưởng thành mới của nữa đầu thế kỷ 21 này, chúng ta sẽ phải cất nhiều công sức để định nghĩa lại về hai chữ Sài Gòn và bản sắc hiện đại mà nó đang hình thành.
Bản sắc của một Sài Gòn cũ duyên dáng, chắc chắn đã đổi thay nhiều. Cho nên, kể lại câu chuyện về một đô thành duyên dáng xưa chỉ để cho thấy rằng, Sài Gòn xưa chỉ còn là kỷ niệm, và, nếu muốn định hình một phẩm chất mới đúng cho Sài Gòn ngày nay, chúng ta không thể bám víu vào một Sài Gòn nhỏ bé ấy được nữa.
Dù tiếc nuối, chúng ta phải cố gắng hiểu một  Sài Gòn rất "bự con" ngày nay, một anh chàng lực sĩ đầu húi cua, mặt đồ Jeans, cưỡi Harley Davidson. Anh chàng này rất năng động trong làm ăn, nhưng vẫn dễ thương trong ứng xử.
Đã hết rồi chăng cái thời của một chàng hào hoa phong nhã, trong bộ vest cổ điển, ngồi xe Citroen, mà người đương thời có thể hình dung qua nhân vật trong bộ phim "Người Tình"?
Theo TUẦN VIỆT NAM

Cáp treo vào hang Sơn Đoòng: Xây xong và... ngồi khóc

Trong du lịch đến các vùng bảo tồn thiên nhiên, hành xử kiểu nhà giàu bây giờ là phản tác dụng. Xây dựng hạ tầng ồ ạt để làm du lịch đại trà là phản cảm. Xây thêm hạ tầng, chẳng những phải lấn chiếm khiến tài nguyên thiên nhiên nghèo nàn đi, mà ngay cả tiền cũng chưa chắc đã kiếm được nhiều hơn.



Năm 2012, người ta thống kê được rằng có 1,2 triệu người dân Bali không được tiếp cận với nước sạch. Và lý do thì rất buồn cười – đấy là do kinh tế địa phương… quá phát triển.
Bali, Indonesia là hòn đảo du lịch nổi tiếng nhất Đông Nam Á và là “ngôi sao du lịch” trên tầm thế giới. Nói đến kinh tế của Bali là nói đến du lịch, với 90% GDP của hòn đảo này đến từ các hoạt động du lịch.
Nhưng rồi chính sự phát triển kinh tế, hay nói khác đi là việc tận lực khai thác tài nguyên du lịch của hòn đảo này đang đe dọa nó. Hạ tầng phục vụ cho du lịch mọc lên như nấm, với những resort, khách sạn sang trọng và các tuyến đường bộ. Rốt cục: chính người dân bản địa không có nước sạch mà dùng.
Mỗi khách sạn 5 sao, theo tính toán, mỗi ngày tiêu thụ 500 khối nước sạch; và đó không phải là nguyên nhân duy nhất, khi mà lượng khách khổng lồ kéo đến hòn đảo này biến nó thành “khu rừng rác” theo cách gọi của các nhà môi trường phương Tây, nguồn nước bị nhiễm bẩn.
Nước – tiền đề của sự sống – chỉ là một ví dụ tiêu biểu cho những tác động tiêu cực mà các hạ tầng du lịch tạo ra đối với thiên nhiên của Bali. Và đó cũng không chỉ là vấn đề của Bali – đó là mâu thuẫn của hầu hết các vùng bảo tồn thiên nhiên có gắn kèm với khai thác du lịch. Bàn tay của con người tàn phá thiên nhiên trong quá trình khám phá nó để rồi thứ để khám phá chẳng còn gì.
Và nếu như 1,2 triệu dân Bali còn biết đường mà “kêu” nếu không được tiếp cận với nước sạch thì có những số phận sẽ còn nghiệt ngã hơn thế: đấy là cây cối và chim thú. Chúng không thể nói được tiếng người hay làm đơn kiện nếu như không gian sống, điều kiện sống của chúng bị hủy hoại. Và đó có thể là toàn bộ quần thể thiên nhiên.
Nếu bạn đọc được ở đâu đó một đoạn đánh giá về vịnh Hạ Long của khách nước ngoài, rằng nó rất… bẩn, thì đừng ngạc nhiên. Bởi vì nó bẩn thật. Bất kỳ ai cũng có thể nhìn thấy điều đó khi cúi xuống mặt nước từ boong những con tàu du lịch. Hàng trăm tàu du lịch hoạt động, hàng triệu lượt khách, vịnh Hạ Long đang có xu hướng quá tải. Và việc Hạ Long bị ô nhiễm đã được đưa vào báo cáo của cả những tổ chức bảo tồn có uy tín trên thế giới.
Và những tảng núi đá trên vịnh thì không biết khóc than, cũng không thể tham dự các cuộc hội thảo về phát triển bền vững vẫn đang được liên tục tổ chức bên bờ vịnh.
 
Xem thêm:

Khách du lịch thích những địa điểm hoang sơ và tự khám phá bằng sức người – đó là xu hướng đang được phần lớn các công ty lữ hành lớn nhất thế giới ghi nhận. Người ta gọi đó là “du lịch xanh” – đối lập với “du lịch đại trà”. Trong khi doanh số của toàn bộ nền du lịch thế giới tăng chừng 4% một năm, thì “du lịch xanh” tăng trưởng 20%. Khách du lịch ngày càng không thích bỏ cả đống tiền đến để khám phá thiên nhiên rồi sau đó lại được “nâng khăn sửa túi” bằng đủ thứ dịch vụ, từ vận tải cho đến nghỉ ngơi sang trọng. Trong khi đó, thì các nhà đầu tư lại không thể nào ngừng việc ném tiền ra xây dựng các hạ tầng lấn át thiên nhiên, để làm “du lịch đại trà”.
Người ta đang định xây cáp treo vào hang Sơn Đoòng – hang động lớn nhất thế giới tại Quảng Bình. Đó có thể là ý tưởng sẽ đem lại lượng tăng trưởng lượt khách trong thời gian đầu, nhưng về lâu dài, hủy hoại hoàn toàn hình ảnh của chốn hoang sơ này. Bạn có biết tại sao Sơn Đoòng nổi tiếng trên tầm thế giới không? Không phải vì nó lớn. Mà vì nó hoàn toàn hoang sơ.
Kênh truyền hình National Geographic, kênh khoa học nổi tiếng nhất thế giới, đã gọi đây là một “thánh tích” trong bộ phim tài liệu quảng bá hang Sơn Đoòng. “Thánh tích” tức là được bảo tồn nguyên vẹn với tất cả giá trị của lịch sử.
Báo điện tử lớn nhất thế giới Huffington Post thì nhấn mạnh vào việc hang mới được khám phá từ năm 2009. Và tất cả những hình ảnh quảng bá cho Sơn Đoòng trên các kênh truyền thông lớn của thế giới đều là hình ảnh con người đơn côi lạc đứng giữa một vòm hang khổng lồ, nhỏ bé trước thiên nhiên kỳ vĩ và bí ẩn.
Cho đến bây giờ, khách du lịch đến Sơn Đoòng là bởi vì họ muốn được đu dây xuống miệng hang, tự cầm đèn pin khám phá và cắm trại trong hang, chứ không phải đi cáp treo tới đó. Khung cảnh tự nhiên ấy nay có thêm một quần thể cáp treo xung quanh thì thật không thể tưởng tượng nổi hiệu ứng quảng bá sẽ như thế nào. Và tất nhiên là có thêm khá nhiều rác nữa.
Xã hội Việt Nam có một vấn đề nghiêm trọng với rác – ngay cả trong không gian sống của chính chúng ta, là các đô thị, việc xả rác ra đường vẫn không thể ngừng bất chấp các biện pháp tuyên truyền và những cái thùng rác hình con chim cánh cụt dễ thương có dòng chữ “cho tôi xin rác” ở khắp nơi.
Rác chỉ là một biểu hiện của khả năng bảo vệ lợi ích chung. Và đừng hy vọng rằng khi chúng ta làm “du lịch đại trà” ở một vùng di sản thiên nhiên, đặt nó vào sức ép du lịch theo kiểu Hạ Long, người ta quan tâm đến môi trường sống của con chim con thú hay cái cây mà họ không biết tên.
Trong du lịch đến các vùng bảo tồn thiên nhiên, hành xử kiểu nhà giàu bây giờ là phản tác dụng. Xây dựng hạ tầng ồ ạt để làm du lịch đại trà là phản cảm. Xây thêm hạ tầng, chẳng những phải lấn chiếm khiến tài nguyên thiên nhiên nghèo nàn đi, mà ngay cả tiền cũng chưa chắc đã kiếm được nhiều hơn. Chúng ta đang sống trong một thời đại mà các vị khách sẵn sàng trả nhiều tiền hơn để được tận hưởng cảm giác tự khám phá, và tự mang trong mình ý thức bảo vệ môi trường.
Đó không phải là ý kiến của tác giả. Giảm chi phí xuống, và thu nhiều tiền hơn, cho khách tự vận động trong thiên nhiên – đó là chiến lược được tổng giám đốc của tập đoàn khách sạn hàng đầu thế giới Starwood đề xuất một ý kiến rất nên cân nhắc trước khi quyết định đổ tiền xây cáp treo vào hang Sơn Đoòng và đặt nó trước nguy cơ bị hủy hoại.
Theo DÂN VIỆT

Ngày 24 tháng 11 năm 2014

Phật Thích Ca và Phật A Di Đà khác nhau thế nào?

Phật Thích Ca và Phật A Di Đà có phải là một không? Hai vị Phật này khác nhau như thế nào?

Phật Thích Ca là ai?
Phật Thích Ca Mâu Ni là người sáng lập ra đạo Phật. Ngài được xác nhận là có thật trong lịch sử: là hoàng tử Tất Đạt Đa Cồ Đàm của vương quốc Thích Ca - thuộc Ấn Độ ngày nay, sinh vào khoảng năm 624 TCN. Sau khi nhìn thấy cảnh khổ đau của những người già, bệnh tật và qua đời cùng vẻ ung dung thanh thản của 1 vị tu sĩ, thái tử Tất Đạt Đa phát tâm rời khỏi hoàng cung, tu học Phật quả.
Phật Thích Ca là giáo chủ cõi Ta bà (đau khổ) – là thế giới mà chúng ta đang sống. 
Phật A Di Đà là ai?
Phật A Di Đà là vị Phật được tôn thờ nhiều nhất trong Phật giáo Đại thừa. Tên của Ngài nghĩa là Vô Lượng Thọ - nghĩa là thọ mệnh vô lượng và Vô Lượng Quang – ánh sáng vô lượng.
Phật A Di Đà cai quản cõi Cực Lạc (an vui) ở phương Tây. Ngài có nhân duyên hóa độ chúng sinh ở thế giới Tà ba này.
Phân biệt tôn tượng/tranh vẽ Phật A Di Đà và Phật Thích Ca
Phật A Di Đà
Hình dáng đặc trưng: Phật A Di Đà trên đầu có các cụm tóc xoắn ốc, mắt nhìn xuống, miệng thoáng nụ cười cảm thông cứu độ, khoác trên người áo cà sa màu đỏ (tượng trưng cho màu mặt trời lặn phương Tây), áo có thể khoát vuông ở cổ, trước ngực có chữ “vạn”.
Tư thế tay: Phật A Di Đà có thể trong tư thế đứng, tay làm ấn giáo hóa - tức là tay mặt đưa ngang vai, chỉ lên, tay trái đưa ngang bụng, chỉ xuống, hai lòng bàn tay hướng về phía trước; trong mỗi tay, ngón trỏ và ngón cái chạm nhau làm thành vòng tròn.
Đây là tượng Ushiku Daibatsu ở Nhật Bản. Bức tượng mô tả Phật A Di Đà đang làm ấn giáo hóa, sẵn sàng cứu giúp chúng sinh đang trong bể khổ.
Phật A Di Đà cũng có thể ngồi kiết già trên tòa sen, tay bắt ấn thiền (tay để ngang bụng, lưng bàn tay phải nằm chồng lên lòng bàn tay trái, hai ngón cái chạm nhau). Trên tay Phật có thể giữ một cái bát, là dấu hiệu cho giáo chủ.
Phật A Di Đà trong tư thế ngồi kiết già trên tòa sen, tay bắt ấn thiền.
Một dạng khác của ấn thiền ở tượng Phật A Di Đà là các ngón tay giữa, ngón đeo nhẫn và ngón út của hai bàn tay nằm lên nhau, ngón cái và ngón trỏ mỗi tay tạo thành hai vòng tròn chạm nhau. Vì thế, ấn này còn gọi là Ấn thiền A Di Đà.
 Ấn thiền A Di Đà ở tượng Kamakura Daibutsu tại Nhật Bản.
Nhân vật đi kèm: Phật A Di Đà thường được minh họa cùng hai vị Bồ Tát là Quán Thế Âm (bên trái, cầm cành dương và bình nước cam lộ) và Đại Thế Chí (bên phải, cầm bông sen xanh).
Phật A Di Đà và hai vị bồ tát.
Phật Thích Ca
Hình dáng đặc trưng: Tóc Phật Thích Ca có thể búi tó hoặc có các cụm xoắn ốc. Phật Thích Ca mặc áo cà sa hoặc áo choàng qua cổ màu vàng hoặc nâu, nếu có hở ngực thì trước ngực không có chữ "vạn". Phật có thể ngồi trên tòa sen, nhục kế trên đỉnh đầu, đôi mắt mở ba phần tư.
Tư thế tay: Tay tượng Phật Thích Ca có thể xếp ngay ngắn trên đùi, hai bàn tay bắt ấn thiền, ấn chuyển pháp luân hoặc ấn kim cương hiệp chưởng... Phật cũng có thể cầm một chiếc bát màu đen hoặc xanh đen, dấu hiệu cho giáo chủ.
 Tay Phật Thích Ca ở ấn xúc địa - tay trái hướng lên, đặt ngang bụng, tay mặt chỉ xuống, lưng tay mặt xoay tới trước. Trên tay trái của Phật là một chiếc bát.
Tượng Phật Thích Ca Mâu Ni thủ ấn vô úy - tay mặt đặt ngang tầm vai, các ngón tay hướng về phía trước.

 Tay Phật Thích Ca trong tượng này đang làm ấn chuyển pháp luân, tức là tay trái hướng vào thân, tay mặt hướng ra; trong mỗi tay, ngón trỏ và ngón cái chạm nhau thành vòng tròn, hai vòng tròn đó chạm nhau.

Phật Thích Ca thủ ấn kim hiệp chưởng, với đầu ngón tay của hai bàn tay chắp vào nhau, biểu hiện cho tín tâm bất động, vững chắc như kim cương.
Các nhân vật đi kèm: Phật Thích Ca Mầu Ni có thể được minh họa cùng hai vị tôn giả là Ca Diếp (vẻ mặt già, bên trái) và A Nan Đà (vẻ mặt trẻ, bên phải). Đây là hai đại đệ tử của Phật Thích Ca khi ngài còn ở thế gian.
Tượng Phật Thích Ca cùng 2 vị tỳ kheo.
Ngoài ra còn có tôn tượng và tranh vẽ Phật Thích Ca sơ sinh - một tay chỉ thiên, một tay chỉ địa; và Phật Thích Ca nhập diệt - nằm nghiêng mình sang phải.
 Tranh vẽ Phật Thích Ca sơ sinh.

 Tượng Phật Thích Ca nhập diệt (bên dưới).
Theo Lam Lan/Gia đình Việt Nam

Những phát ngôn ấn tượng của các quan chức và nghị sĩ Việt

Tác giả:  Theo Dân Ý và Blog Baron Trịnh.
 
nguyen sinh hung_YAXK

1- “Trước kia chỉ có một con sâu làm rầu nồi canh. Nay thì nhiều con sâu lắm! Nghe mà thấy xấu hổ. Không nhẽ cứ để mãi như vậy, mai kia người ta nói là cả một bầy sâu, tất cả là sâu hết. Thế đâu có được! Một con sâu đã nguy hiểm rồi. Một bầy sâu là chết cái đất nước này!”- Chủ tịch nước Trương Tấn Sang.
2- “Nhà nước ta là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân, … khác hẳn về bản chất và cao hơn gấp vạn lần so với dân chủ tư sản”- Giáo sư tiến sĩ Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan.
3- Việc Trung Quốc cắt cáp tàu Bình Minh 2 và Viking 2 của Việt Nam là thể hiện tình cảm “yêu cho đòn cho vọt”- Phó chủ nhiệm Ủy ban biên giới quốc gia Nguyễn Duy Chiến.
4- “Dân có vàng thì dân giàu, mà nhà nước giữ vàng (của dân) thì nước sẽ mạnh”- Thống đốc ngân hàng nhà nước Nguyễn Văn Bình.
5- “Biểu tình là ô danh… Việt Nam chưa phải là siêu cường kinh tế để có thể chi tiền đài thọ cho một sự ô danh”- Đại biểu quốc hội Lăng Tần Hoàng Hữu Phước.
6- Xảy ra chuyện như Vinashin, cuối cùng Thủ tướng đứng ra nhận trách nhiệm: Tôi nhận trách nhiệm chính trị với tư cách người đứng đầu Chính phủ, chứ tôi cũng không ra quyết định nào sai”- Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
7- “Có thể nói kỳ họp nào chính phủ cũng báo cáo một bản báo cáo hết sức hoành tráng và có sức thuyết phục… Tình hình biển Đông diễn biến phức tạp. Quần đảo Trường Sa bây giờ do Trung Quốc chiếm… Làm sao để nhiệm kỳ này cố gắng lấy lại quần đảo Hoàng Sa”- Đại biểu quốc hội Nguyễn Bá Thuyền.
8- “Nói biển Đông không phải chỉ là biển Đông. Nói biển Đông không phải chỉ quan hệ ta với Trung Quốc. Nói biển Đông không phải toàn bộ vấn đề biển Đông, nó chỉ có một cái chỗ quần đảo Hoàng Sa với lại quần đảo Trường Sa …”- Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.
9- “Tôi chỉ thực hiện lời hứa với các nhà văn. Còn cụ thể vì sao cần có luật nhà văn (nhà thơ) thì tôi cũng… chưa nghĩ ra!”- Đại biểu quốc hội Nguyễn Minh Hồng, người đề xuất ban hành luật nhà thơ (nhà văn).
10- “Tôi vinh dự được Bộ Chính trị, Ban chấp hành Trung ương cho thôi chức danh Bộ trưởng khi tín nhiệm trong đội ngũ cán bộ chủ chốt của toàn ngành Thông tin và Truyền thông dành cho tôi đang ở đỉnh cao (93%)”- Lê Doãn Hợp, cựu Bộ trưởng TTTT.
11. “Tự do cái con c…!”- Phát ngôn kinh động gây phẫn uất dư luận của Trung tá Vũ Văn Hiển, phó công an phường 6 quận 3, TP HCM khi thấy bà Dương Thị Tân, người vợ cũ của blogger Điếu Cày và con trai mặc áo có hàng chữ “tự do cho những người yêu nước” trên ngực.
12.”Một số người trung thực đã quyết định không vào đảng, một số cán bộ cao cấp, kể cả sĩ quan quân đội khi nghỉ hưu đã bỏ sinh hoạt đảng. Sự suy giảm lòng tin trong dân thật nặng nề. Từ chỗ “đảng viên hư trước, làng nước hư theo” đến chỗ dân tỉnh ngộ sẽ không theo đảng nữa. Thế là đảng dần dần như con cá ngúc ngoắc trong cái ao cạn”- Nhà văn Vũ Tú Nam.
13. “Đất nước chúng ta đang đi trên một cỗ xe mà người lái không biết lùi, và xe hỏng phanh… chỉ băm băm lao về phía trước, đầy những rủi ro”- Đại biểu quốc hội Dương Trung Quốc.
14.  Thưa các đ/c, có ý kiến đề nghị thu hồi những ô tô mua vượt số tiền qui định, xin thưa, nếu thu hồi thì cả cái bãi sông Hồng cũng không chứa hết.- Ông Nguyễn Sinh Hùng, khi đó đang làm Bộ trưởng Tài chính
15. “Gần suốt cuộc đời tôi theo đảng, cách mạng, dưới sự hoạt động trực tiếp của đảng, tôi không chạy, tôi cũng không xin, tôi không thoái thác nhiệm vụ gì mà đảng, nhà nước phân công. Tôi sẽ tiếp tục thực hiện nghiêm túc như đã làm trong suốt 51 năm qua”- Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trả lời chất vấn của đại biểu quốc hội Dương Trung Quốc về văn hóa từ chức.
16.“Nhiều cử tri nói thẳng với tôi “một số cán bộ có ăn hối lộ thì cũng ăn vừa phải thôi, ăn hết như thế thì còn đâu để nhân dân ăn?”- Chủ tịch nước Trương Tấn Sang.
17. “Kỷ luật mà không tính kỹ thì lại rối, mai kia là ân oán, thù hằn, đối phó, thành phe phái, rối nội bộ”- Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng giải thích vì sao không kỷ luật bất cứ ai. Ông gọi đây là sự khoan dung theo tinh thần ‘nhân văn Việt Nam’.
18. Tổ quốc XHCN là cái sổ hưu: “Bảo vệ tổ quốc Việt Nam thời xã hội chủ nghĩa hiện nay có rất nhiều nội dung, trong đó có một nội dung rất cụ thể, rất thiết thực với chúng ta đó là bảo vệ sổ hưu cho những người đang hưởng chế độ hưu và bảo vệ sổ hưu cho những người tương lai sẽ hưởng sổ hưu”- Đại tá, phó giáo sư, tiến sĩ, nhà giáo ưu tú Trần Đăng Thanh, Học viện chính trị Bộ Quốc phòng.
19. Mới mẻ chưa từng có trên thế giới: “Đây là việc vô cùng mới mẻ, nếu chúng ta làm được thì đây là mô hình đánh giá cán bộ rất hiếm có trên thế giới. Nhiều nước cũng có biện pháp đánh giá sự tín nhiệm đối với chính phủ và người đứng đầu chính phủ, nhưng đánh giá tất cả thành viên chính phủ, đánh giá cả chủ tịch nước, phó chủ tịch nước; chủ tịch, phó chủ tịch quốc hội và tất cả những người đứng đầu cơ quan lập pháp thì phải nói là trên thế giới chưa hề có”- Bí thư thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị đánh giá về chủ trương lấy phiếu tín nhiệm cán bộ quan chức.
20. Trận đánh hay viết thành sách: “Không có cuộc diễn tập nào thành công bằng cuộc diễn tập lần này. Một là, anh em cơ động dùng thuyền để tiếp cận là chưa có bao giờ trong giáo án, đã phải dùng thuyền nan để chèo vào, bí mật áp sát mục tiêu đấy. Đánh mũi trực diện nghi binh ra làm sao. Rồi là tác chiến vòng ngoài, vòng trong thế nào. Tôi nghĩ là rất hay, có thể viết thành sách!”- Đại tá giám đốc công an Hải Phòng Đỗ Hữu Ca nói về cuộc cưỡng chế Tiên Lãng.

10 phát ngôn ấn tượng từ nghị trường

Tác giả:
Mặc dù còn 1 tuần nữa mới kết thúc kỳ họp thứ 8 – QH khóa XIII. Nhưng có lẽ cần-lao An-nam cũng không cần nghe thêm nhiều hơn nữa những câu nói ấn tượng (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, cả tiêu cực lẫn tích cực) của các ông bà nghị và các “tư lệnh ngành” bị chất vấn trước nghị trường hay thảo luận tổ.
Tôi tổng kết và lựa chọn sớm 10 phát ngôn ấn tượng từ nghị trường của kỳ họp này.
(Lưu ý vị trí tôi sắp xếp có sự sắp đặt theo tính chất bắc cầu hehe).
—————————————————————————————————-

1. Ông Trương Trọng Nghĩa (ĐBQH đoàn Tp.Hồ Chí Minh): Những gì dính đến vốn nhà nước như một cây khế ngọt qua lại và cứ trèo hái như vậy.
2. Ông Nguyễn Bá Thuyền (ĐBQH đoàn Lâm Đồng): Toàn là Đảng viên, cán bộ giữ tài sản sao mất nhiều thế?
3. Ông Đỗ Văn Đương (ĐBQH đoàn Tp.Hồ Chí Minh): Tại sao người tài thì ngày càng ít, còn người ham muốn, lười nhác thì ngày càng nhiều?
4. Ông Vũ Huy Hoàng (bộ trưởng Bộ Công thương, ĐBQH đoàn Lạng Sơn): Ở khá nhiều nơi anh em quản lý thị trường đã phải dùng miệng để kiểm tra chất lượng phân bón.
5. Ông Phạm Vũ Luận (Bộ trưởng Bộ Giáo dục, ĐBQH đoàn Quảng Trị): Từ trước đến nay Bộ GD-ĐT chưa bao giờ trực tiếp viết SGK mà chỉ tổ chức viết SGK.
6. Bà Phạm Thị Hải Chuyền (bộ trưởng Bộ LĐ, TB – XH): Cất bằng đại học làm công nhân thì cũng là việc làm.
7. Ông Phạm Văn Gòn (ĐBQH đoàn Tp.Hồ Chí Minh): Những người tưng tưng không được cho vào danh sách giới thiệu hoặc ứng cử.
8. Ông sư Thích Thanh Quyết (ĐBQH đoàn Quảng Ninh): Chúng ta phải quyết tâm xây dựng quân đội nước ta mạnh như là quân đội của Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên.
9. Ông Phùng Quang Thanh (Đại tướng, bộ trưởng Bộ Quốc phòng, ĐHQH đoàn Hưng Yên): Ban soạn thảo rất tâm tư, tôi trình mà Quốc hội không bấm nút hai khoa này không Thiếu tướng thì tôi về thuyết phục anh em rất khó.
10. Ông Nguyễn Sinh Hùng (Chủ tịch QH): Nếu sâu bọ lằng nhằng thế này không cách gì phát triển được.

Baron Trịnh tập hợp và lựa chọn, 2014.
Nguồn hình ảnh sưu tầm trên internet. Chỉ có tính chất minh họa nhưng không nhất thiết phải khác sự thật.

Ngày 22 tháng 11 năm 2014

Gửi bác Bộ trưởng Bộ GD & ĐT

Va Li/FB Va Li
Cháu tên Linh. Dĩ nhiên bác không cần nhớ tên cháu làm gì. Cũng như đã lâu rồi cháu chẳng còn quan tâm ai là Bộ trưởng Bộ GD vậy. Nhưng nói chung, làm người đâu nhất thiết phải nhớ tên nhau. Chỉ cần chúng ta có một câu chuyện chung để nói. Thế là đủ rồi bác nhỉ.

Chuyện kể là, hôm qua, cháu ngồi ở thư viện trường Shree Sarbodaya quận Syanja - Nepal.

  Cháu dành cả một ngày đọc sách giáo khoa English để hiểu cách dạy English của người Nepal. Dĩ nhiên, người Nepal dạy English không tốt đâu. Vì họ không có tiền để mua tivi, băng đĩa, không có phương tiện cho học sinh nghe người bản xứ nói chuyện, thậm chí đến cả cuốn từ điển giấy họ còn túng thiếu bác ạ( túng thiếu đến cỡ nào cháu sẽ có 1 bài viết để kể sau). Nhưng so với Việt Nam thì English của họ giỏi hơn nhiều. Dĩ nhiên, Nepal đúng là một nước nghèo, nghèo xếp hạng top nghèo nhất thế giới ấy. Nhưng cần so sánh với trình độ GD của 1 nước nghèo để thấy rằng trình độ của nước mình ở đâu. Và giờ, có mấy điều cháu muốn trao đổi với bác như sau:

1. Cháu đọc SGK English của học sinh Nepal từ lớp 1 đến lớp 5.

Bài học đầu tiên của học sinh lớp 1 Nepal là chuyện chào hỏi. Bài học đầu tiên của học sinh lớp 2 nói chuyện đi đến trường. Bài học đầu tiên của học sinh lớp 3 kể lại nhật ký một ngày của cô bé Lilu. Bài học đầu tiên của học sinh lớp 4 dạy bạn phải biết Be careful với câu chuyện cậu bé Raj vừa đi vừa chơi game mà không để ý thấy cây cầu bị gãy.

Bài học đầu tiên của học sinh lớp 5 hỏi, "What do you want?" và kể chuyện người cha già có đứa con bị ở tù. Ổng ra vườn trồng khoai tây và ước giá mà có đứa con trai ở đây để đào lỗ cho ổng trồng. Thế là ổng viết thư cho con trai. Mỗi bài học thể hiện độ khó khác nhau bác ạ. Thậm chí ngoài English, họ còn có 2 môn học khác là Văn hoá xã hội và Khoa học - Sức khoẻ cũng hoàn toàn được viết bằng English và nằm trong môn học chính của học sinh.

Cháu lập tức nhắn về Việt Nam, nhờ đứa bạn thân chạy ra hiệu sách, chụp cho cháu xem SGK English từ 1-5 dạy cái gì. Bác biết gì không?

Bài học đầu tiên của SGK 1 dạy Hello. Bài học của sách SGK 2 là dạy câu "where are you from". Bài học của SGK 3 dạy lại Hello. Bài học đầu tiên của SGK 4 dạy câu "How're you". Bài học đầu tiên của SGK 5 dạy lại câu "where're you from".

Cháu hoảng hồn bác ạ. Cháu không biết vì bác nghi ngờ trình độ của học sinh VN quá kém nên có mỗi 3 câu "hello, how're you, where're you from" mà bác bắt chúng phải học đi học lại suốt 5 năm học như thế hay không?

Hay là tại những người soạn sách không biết gì hơn để mà soạn?

Hay tại chúng ta quan niệm, 5 năm, học được 3 câu đó là đã quá nhiều rồi?

Bác biết không, học sinh ở độ tuổi càng nhỏ thì khả năng tiếp cận ngôn ngữ càng tốt. Vì lúc đó bộ nhớ của chúng chưa sử dụng để ghi nhớ những điều phức tạp, những chuyện kiếm tiền, yêu đương. Nên cháu buồn khi thấy chúng ta bắt các em học quá nhiều thứ về toán lý hoá nhưng lại lo sợ trí nhớ của các em không đủ để học English. Buồn cười nhỉ.

2. Để dạy học sinh Nepal hiểu English, nhớ English, người Nepal bắt đầu bài học bằng những câu chuyện. Chuyện kể cô bé Deepa làm việc này việc kia. Chuyện kể gia đình cu cậu Ramesh thế này thế nọ. Cô giáo sau khi dạy học sinh về câu chuyện sẽ hỏi lại học sinh câu chuyện đó kể gì, cô bé Deepa làm gì, cậu Ramesh bị gì. Học sinh trả lời và ghi nhớ.

Để dạy học sinh Việt Nam hiểu English, các nhà soạn sách VN soạn ra những đoạn hội thoại chẳng có ý nghĩa gì và bắt học sinh học lại đoạn hội thoại đó để ứng dụng như một con vẹt. Theo bác, việc ghi nhớ nội dung câu chuyện dễ hơn hay khó hơn ghi nhớ một đoạn hội thoại dễ hơn?

3. Người Nepal soạn sách giáo khoa để dạy người Nepal. Thế nên những câu chuyện họ viết, những đề tài họ dạy liên quan đến đời sống, văn hoá hàng ngày của họ.

Họ nói về đỉnh Everest, nói về thủ đô Kathmandu, nói về những cậu bé, cô bé với những cái tên rất Nepal như Gauri, Sunda... Đó là cách họ khiến học sinh hứng thú với môn English vì nó gần gũi, dễ hiểu. Đó cũng là cách họ từ hào về đất nước họ.

Chúng ta - trong đó có bác - luôn nói tự hào về Việt Nam. Nhưng có bao giờ bác nhìn SGK English của người Việt để xem sách viết gì không?

Sách viết câu chuyện của Tom, của Peter, của Marry...những cái tên không phải của người Việt. Sách kể chuyện My hometown nhưng cái Hometown ấy là London.

Sách kể về món bánh nhưng không phải là bánh chưng, bánh dày, bánh mì thịt nướng mà là bánh Pizza.

Thế nên cháu muốn hỏi là, có phải vì chúng ta không đủ kinh phí để soạn một cuốn sách dạy English nhưng nội dung xoay quanh đời sống Việt không? Hay là những nhà soạn sách họ không nghĩ ra cái gì hay ho hơn nên phải dùng những câu chuyện của nước khác. Để đến khi người nước ngoài họ hỏi cái món bánh nổi tiếng nhất ở nước mày là món gì thì học sinh bảo là pizza vì chúng không biết từ bánh mì thịt nướng trong English nói thế nào.

Nếu mà vì chúng ta nghèo quá, không có kinh phí, chỉ cần bác nói thôi, cháu sẽ huy động được một đội ngũ soạn được cuốn sách dạy English cho người Việt mà không cần lấy một đồng nào.

Còn nếu vì những người soạn sách họ không nghĩ ra cái gì hay ho hơn để viết, thì cũng chỉ cần bác nói thôi, cháu sẽ chỉ họ cách viết. Thí dụ như thay vì viết bài giảng "quê mày ở đâu hả Tom? Quê tao ở Mỹ, Peter ạ" thì cháu sẽ chỉ họ chuyển thành thế này "Quê mày ở đâu hả Tí? Quê tao ở Mỹ Tho Tèo ạ, là cái xứ ngày xưa bọn Mỹ đánh hoài mà không chiếm được ấy."

Cháu tin bọn học sinh sẽ hứng thú với câu chuyện của thằng Tí, thằng Tèo hơn câu chuyện của Tom và Peter ạ. Vì chúng cháu đã từng là những thằng Tí, thằng Tèo như thế.

5. Đã rất lâu rồi, chúng ta, hoặc vì lười biếng, hoặc vì bảo thủ, hoặc vì không muốn tiếp cận cái mới nên luôn tự ru ngủ nhau rằng, "là người Việt, chúng ta phải tự hào về văn hoá Việt, nên chúng ta cần học tiếng Việt chứ không phải English". Đó chắc là lý do mà kỳ thi tốt nghiệp THPT năm vừa rồi English trở thành môn tự chọn và không có trong môn thi.

Nhưng cháu thì muốn đổi lại một chút thế này, "là người Việt, chúng ta cần tự hào về văn hoá Việt, nên chúng ta cần học English để nói cho thế giới biết về văn hoá của chúng ta đẹp như thế nào". Người Nepal đưa English thành ngôn ngữ chính, vì họ muốn kể câu chuyện văn hoá của đất nước họ cho thế giới biết. Nên cũng đã đến lúc chúng ta cần học theo như họ rồi bác ạ.

Nó giống như câu chuyện anh nông dân xây được cái nhà đẹp ấy. Nếu anh tự hào về ngôi nhà anh đẹp, thì anh phải tìm cách đi qua làng bên, nói cho người làng bên biết cái nhà anh đẹp thế nào để họ còn biết mà đến thăm. Nhưng chúng ta đã làm gì? Chúng ta đã bảo anh nông dân ấy nằm ở nhà, chổng mặt lên ngắm trần nhà và tự khen nhà mình đẹp thôi là đủ. Trong khi thế giới ngoài kia, có biết bao ngôi nhà đẹp hơn đang được xây nên mỗi ngày, bác ạ...

PS: nói có sách, mách có chứng, cháu gửi hình so sánh SGK English của học sinh Nepal và VN cho bác nhé. 2 hình đầu là SGK của VN. Các hình còn lại SGK của Nepal.

PS2: cháu thì ở xa, bác lại bận trăm công nghìn việc chắc khó nghe thấy những lời cháu nói. Nhưng cháu tin 7000ng follow cháu đây, mỗi ng góp 1 tiếng, rồi cũng tới tai bác thôi.

Ngày 21 tháng 11 năm 2014

HỒ SƠ WIKILEAKS 56


Bị chính quyền "xua đuổi ra khỏi quê hương mình."


Nhân sự kiện tài tử Đơn Dương đang trong tình trạng hôn mê sâu, sau khi được đưa vào bệnh viện cấp cứu tại Alexander Regional Medical Center, miền Bắc California, vào tối khuya Thứ Ba, 6 tháng 12 (giờ California), Người Việt Online cho đăng bài viết trích từ các công điện của Ngoại Giao Mỹ, được tiết lộ mới đây qua Wikileaks, về việc Đơn Dương đã bị ép rời khỏi quê hương như thế nào vào năm 2003, sau khi đóng hai bộ phim ' We Were Soldiers' và 'Green Dragon'. Bài viết đã được đăng trong cuốn 'Bí Mật Việt Nam Qua Hồ Sơ Wikileaks' do báo Người Việt xuất bản giữa tháng 11 vừa qua.

HỒ SƠ WIKILEAKS 55

Ngày Ðệ Tứ Tăng Thống viên tịch: Tang lễ yên ổn, ngày giỗ có chuyện


WESTMINSTER (NV) – Sự viên tịch của vị tăng được nhiều người kính trọng khiến nhà cầm quyền Việt Nam phải buông lỏng sự kềm chế đối với Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, một giáo hội bị nhà nước cấm.

Tang lễ Hòa Thượng Thích Huyền Quang do đó được diễn ra tương đối yên ổn, chỉ bị phá phách chút ít, nhưng tới năm sau, trong ngày giỗ đầu, nhà nước bắt đầu siết lại và gây khó khăn cho người tới dự.

Hòa Thượng Thích Huyền Quang là vị tăng thống (tức người đứng đầu giáo hội) thứ tư của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. Giáo hội này chính thức thành lập đầu năm 1964, và hoạt động cho tới sau năm 1981 khi bị nhà cầm quyền đặt ra ngoài vòng pháp luật vì không chịu sáp nhập vào với Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam được nhà nước công nhận. Cá nhân hòa thượng tham gia kháng chiến chống Pháp. Sau khi Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất bị cấm, hòa thượng bị quản chế nhiều lần, kéo dài cho tới ngày viên tịch năm 2008.

Ngay khi Hòa Thượng Thích Huyền Quang viên tịch, vài ngày sau đó tòa lãnh sự Mỹ tại TP. HCM đã thông báo về Washington và tới các tòa đại sứ, lãnh sự khác trong các nước ASEAN. Bức công điện ngày 8 Tháng Bảy viết, "Ðệ Tứ Tăng Thống Thích Huyền Quang viên tịch ngày 5 tháng 7, 2008 tại tu viện Nguyên Thiều, tỉnh Bình Ðịnh… sau nhiều năm bị bệnh tim, phổi, thận."

HỒ SƠ WIKILEAKS 54

Việt Nam bất ngờ trả Thánh Ðịa La Vang cho Công Giáo


WESTMINSTER (NV) - Trong một hành động được coi là bất ngờ, chính quyền Việt Nam trả lại Thánh Ðịa La Vang ở Quảng Trị cho Giáo Hội Công Giáo Việt Nam giữa lúc hai bên đang có tranh chấp chủ quyền một số tài sản của giáo hội.

La Vang chỉ là một trong ba tài sản Giáo Hội Công Giáo Việt Nam ưu tiên đòi lại. Chính quyền và giáo hội còn phải làm việc nhiều để giải quyết tranh chấp chủ quyền Tòa Khâm Sứ (Vatican) ở Hà Nội và Giáo Hoàng Học Viện Thánh Pius X ở Ðà Lạt.

Công điện ngoại giao Hoa Kỳ viết ngày 18 Tháng Tư, 2008, do Ðại Sứ Michael Michalak gởi về Washington, DC, cho biết như vậy, theo tiết lộ của trang web Wikileaks.

Thánh Ðịa La Vang
Bản công điện viết, theo Linh Mục Thomas Nguyễn Xuân Thủy, quản lý Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội, chính quyền Việt Nam quyết định trả lại giáo hội miếng đất tranh chấp chủ quyền kéo dài bấy lâu nay ở tỉnh Quảng Trị, sau cuộc họp ngày 20 Tháng Ba giữa Trung Tướng Nguyễn Văn Hưởng, thứ trưởng Bộ Công An, và Giám Mục Nguyễn Văn Nhơn, chủ tịch Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam, kiêm giám mục Giáo Phận Ðà Lạt.

HỒ SƠ WIKILEAKS 53

Công an quấy phá chùa Hòa Hảo, tu sĩ dọa tự thiêu


WESTMINSTER (NV) - Công an xông vào ngăn cản một buổi lễ Phật Giáo Hòa Hảo, cấm treo cờ Hòa Hảo, cấm treo chân dung Ðức Huỳnh Phú Sổ, khiến cho người tu sĩ leo lên cây dọa tự thiêu và làm cho ngoại giao đoàn Mỹ quan tâm đặc biệt, theo tiết lộ của một loạt công điện năm 2001 và nhắc lại trong nhiều năm sau đó.

Ngôi chùa Hòa Hảo bị công an đột nhập tọa lạc tại Chợ Mới, An Giang, và người dọa tự thiêu là tu sĩ Võ Văn Thanh Liêm. Bức công điện không nêu, nhưng ngôi chùa này mang tên Quang Minh Tự. “Nhiều chục tín đồ Hòa Hảo đến đây thờ phượng hàng ngày,” công điện ngày 8 tháng 11 viết. Công điện này được gởi từ Hà Nội về Washington D.C., và cũng được gởi thêm cho tòa đại sứ Mỹ tại Geneva, Thụy Sĩ, nơi có trụ sở nhiều cơ quan Liên Hiệp Quốc.

Ngày 6 tháng 11, 2001, tin tức từ một tổ chức Hòa Hảo tại Mỹ cho biết tu sĩ tại đây đang hăm dọa tự thiêu, và viên tham tán chính trị tòa đại sứ bèn điện thoại khắp nơi để tìm hiểu. Họ liên lạc được với hai cư sĩ Hòa Hảo từng bị chính quyền bắt giữ, là cụ Lê Quang Liêm và cụ Trần Hữu Duyên. Hai cụ cho tòa đại sứ và tòa tổng lãnh sự biết chi tiết.

Bị cấm treo cờ Hòa Hảo, chân dung Huỳnh Giáo Chủ
Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang