Chia cho nhau nụ cười héo úa Sẻ cho nhau giọt lệ tươi vui Xoa cho nhau bao vết chém của đời Cùng nhau nhặt lại những gì rơi rụng...Cùng nhau nhặt lại những gì rơi… rụng…

Ngày 22 tháng 08 năm 2011

Vu Lan Nhớ Mẹ

Mẹ già như ánh trăng khuya
Dịu dàng soi tỏ bước đi con hiền
Ca dao


NHỚ MẸ LỄ VU LAN

Không có ngôn từ nào để diễn tả
Sự vĩ đại của trái tim người mẹ
Vĩ đại hơn tất cả những gì vĩ đại trên thế gian
Hơn cả ngọn lửa cháy vĩnh hằng trong đêm tối
Trong thơ tôi chỉ một chút tro tàn
Một chút hơi mờ còn đọng lại chưa tan
Tôi bất lực không thể nào nói hết



Trên thế giới có bao nhiêu màu sắc
Của hoa hồng, hoa huệ, hoa lan
Của tất cả các loài hoa cộng lại
Cũng phải cúi đầu trước màu nhân ái
Màu long lanh trên mắt mẹ khôn cùng
Của máu hồng dào dạt giữa tim rung
Mẹ đã cho mà không hề biết nhận

Dồn tất cả núi cao và biển rộng
Của bình minh và của những đêm sâu
Cả mặt trời và tinh tú trên cao
Cũng không thể lớn hơn tấm lòng của mẹ

Con đã đi tìm cả một thời trai trẻ
Mùi mồ hôi còn đọng trắng trên vai
Cho nhọc nhằn vơi bớt ở tương lai
Những đứa trẻ mồ côi cả một đời khao khát

Nói chẳng hết đâu - lời thơ, nốt nhạc
Áng văn hay và những bản tình ca
Xin nguyện cầu linh hồn mẹ ở trời xa
Con chỉ có trái tim nầy dành cho mẹ

Vu Lan 2010

Huỳnh Văn Mười (11B)

1 nhận xét:

THANH NHÀN nói...Trả Lời

Thật cảm động và rất tuyệt vời!
xin chia sẻ nỗi đau mất Mẹ của
Em Huỳnh Văn Mười 11B

Cảm nghĩ của bạn

Cảm ơn bạn đã xem bài đăng! Xin cho biết cảm nghĩ của bạn!

Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang