Chia cho nhau nụ cười héo úa Sẻ cho nhau giọt lệ tươi vui Xoa cho nhau bao vết chém của đời Cùng nhau nhặt lại những gì rơi rụng...Cùng nhau nhặt lại những gì rơi… rụng…

Ngày 15 tháng 11 năm 2011

MỘT THOÁNG BÂNG KHUÂNG

Trở lại chốn xưa nỗi nhớ hờ

Một chút xôn xao, chút thờ ơ

Không có gì quen quen để nhớ

Một thoáng bâng khuâng, dạ thẩn thờ

2 nhận xét:

THANH NHÀN nói...Trả Lời

Nhớ chốn xưa trở lại không ngờ
Lòng xôn xao nhớ đến ngẫn ngơ
Dù sao cũng còn chút gì để nhớ
Thoáng bâng khuâng nhưng không thể ơ hờ
hi...hi...

VietQuoc nói...Trả Lời

Tặng Thơ thêm một chữ "quen" để tăng cường độ và đủ thất ngôn đó! hì hì...

Cảm nghĩ của bạn

Cảm ơn bạn đã xem bài đăng! Xin cho biết cảm nghĩ của bạn!

Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang