Chia cho nhau nụ cười héo úa Sẻ cho nhau giọt lệ tươi vui Xoa cho nhau bao vết chém của đời Cùng nhau nhặt lại những gì rơi rụng...Cùng nhau nhặt lại những gì rơi… rụng…

Ngày 24 tháng 10 năm 2011

NGÔI NHÀ ƯỚC MƠ...

Carolyn lái xe chầm chậm vào một thị trấn. Trong tiết trời thu trong lành, cô thấy lòng mình thật nhẹ nhõm. Quan sát quang cảnh của thị trấn nhỏ bé này, cô muốn tìm cho mình một không gian lý tưởng để sống và viết những tác phẩm mà cô ấp ủ từ lâu.

Cách trung tâm thị trấn khoảng bảy cây số có một khu rừng nhỏ, thiên nhiên trong lành và yên tĩnh. Cô chạy xe đến đó thật bất ngờ, dưới tán cây có một căn nhà bằng gỗ xinh xắn nằm tách biệt với cuộc sống ồn ào của thị trấn. Ngô nhà đang treo biển rao bán. Đây đúng như là ngôi nhà mơ ước của cô từ bao năm nay.

Cô men theo lối mòn, đến trước cổng ngôi nhà. Lá cây trải dài trên lối đi, khiến bước chân của cô giẫm lên lá khô tạo ra những tiếng lạo xạo. Đi qua cánh cổng màu trắng, cô bước lên hàng hiên bằng gạch và nhìn vào ngôi nhà vắng chủ qua lớp kính trong suốt, Cách bài trí trong ngôi nhà làm Carolyn cảm thấy thích thú và mới lạ.

Sau đó, cô nhanh chóng tìm đến văn phòng rao bán ngôi nhà và cô được biết rằng, ngôi nhà bị tịch biên vì chủ nhân của nó không có khả năng trả những khoản tiều vay mượn của ngôi nhà.

Khi hoàn tất thủ tục mua bán nhà, cầm chiếc chìa khóa và giấy chủ quyền nhà vừa ký trên tay, Carolyn vẫn chưa tin nổi căn nhà đã thực sự thuộc về mình. Được người bạn giới thiệu một người thợ sửa chữa giỏi trong vùng tên là Herry, Carolyn đến gặp và nhờ anh sửa lại căn nhà.

Giữa tháng 12, mọi việc đã hoàn tất với ngôi nhà xinh như cô mong ước, mái nhà không còn dột, căn nhà khoác một lớp sơn màu vàng nhạt tươi tắn, khung cửa sổ màu xanh lục, bãi cỏ được cắt tiả cẩn thận. Trông ngôi nhà thật ấm áp, khác hẳn với vẻ hoang phế khi Carolyn tìm thấy nó. Một khung cảnh thật tuyệt để cô có thể ngồi sáng tác tiếp những cuốn tiểu tuyết, những bản thảo đang dang dở. Thực sự, căn nhà đã đem đến cho cô nguồn cảm xúc dào dạt, những ý tưởng sáng sủa xuất hiện, mền mại uyển chuyển, và cô đã viết bằng cả tâm hồn mình.

***
Vào một buổi chiều trời lạnh, khi đang lúi húi quét sân. Carolyn bất chợi nghe tiếng chào thật nhỏ:"Chào cô". Carolyn quay về phía có tiếng nói và thấy một cô bé có máu tóc đỏ hoe đang đứng thập thò trước cổng.

- Chào cháu! - Carolyn mỉn cười - Tên cháu là gì?

Jenny, thế còn cô?

- Cô là Carolyn.

- Cô thấy ngôi nhà này thế nào? - Vị khách bé nhỏ nhìn cô và hỏi.

- Cô rất thích nó, trước đây cô luôn mơ ước mình sẽ sống trong một ngôi nhà như thế này, cháu ạ!

- Gia đình cháu cũng rất yêu nó!-Jenny nói - Màu sơn mới làm nó đẹp quá!

Carolyn ngừng quét:

- Trước đây cháu sống ở đây sao?

-Vâng từ khi bố cháu mất, gia đình cháu phải chyển đi!

- Thế bây giờ gia đình cháu sống ở đâu?-Carolyn cảm thấy động lòng trắc ẩn.

- Trên một cabin trong thị trấn cô ạ!

Carolyn đặt chổi xuống, đến gần cô bé và hỏi:

- Chuyện gì đã xảy ra với bố cháu vậy?

- Bố cháu bị bệnh trong suốt thời gian dài và không thể tiếp tục làm việc được. Mẹ cháu vay mượn tiền để chạy chữa cho bố nhưng các bác sỹ bảo không thể cứu chữa được. Bố cháu đã mất vào năm ngoái, trước lễ giáng sinh. Sau đó ngân hàng nói với mẹ cháu rằng gia đình cháu phải chuyển đi. Mẹ cháu đã khóc rất nhiều.

- Ơi! Ra là vậy sao? Jenny! Cháu uống một ly nước chanh nhé?

- Cám ơn cô, nhưng cháu phải về. Mẹ cháu rất lo khi không thấy cháu. Cháu còn phải trông em để mẹ nấu bữa cơm tối nữa. Cô cháu phép cháu quay lại đây chứ ạ?

- Cô rất mong gặp cháu!

Trước khi đi khuất Jenny còn ngoái lại nhìn ngôi nhà với vẻ luyến tiếc.

Nhìn ngôi nhà là niềm mơ ước của mình Carolyn cảm thấy rất buồn. Bên trong ngôi nhà, Bên trong ngôi nhà cô dường như thấy cảnh sinh hoạt của gia đình Jenny. Cô ngửi thấy mùi bánh mì nướng, trong căn bếp nhỏ. Cô còn nghe được tiếng cười đùa của trẻ thơ và nụ cười hạnh phúc của bố mẹ chúng... Cô thấy lòng mình đang rất bối rối.

***
Trong đêm giáng sinh, Carolyn nhờ Henry- người thợ sửa chữa nhà - cải trang thành ông già noel đến rung chuông trước cabin nhà Jenny. Khi anh bước vào với nụ cười rạng rỡ, không khí trong gia đình cô bé trở lên ấm áp hơn trong đem lạnh giá. Anh trao cho Jenny một con búp bê đặc biệt có mái tóc màu đỏ như mái tóc của cô bé, và quả bóng màu xanh cho em trai của Jenny.

Vật cuối cùng trong bao là một phong bì trắng, Herry bước tới trao cho mẹ của Jenny và nói"

- Chị Sarah! đây là món quà dành cho chị.

Sarah ngạc nhiên nhận chiếc phong bì rồi mở ra. Bên trong có một chiếc chìa khóa, tờ giấy chuyển nhượng ngôi nhà đứng tên Saral và tấm thiệp được ghi:" Ngôi nhà đang đón chờ gia đình chị! Tôi hy vọng lễ giáng sinh năm nay thật sự đem lại ý nghĩa cho gia đình cháu Jenny. Điều này mới đúng là ngôi nhà mơ ước của tôi. Chúc gia đình chị một giáng sinh thật vui vẻ. Một người bạn".

Đôi mắt Sarah ngấn lệ, cô không ngờ rằng một người phụ nữa xa lạ - một tấm lòng nhân ái và quá đỗi cao thượng - có thể hy sinh cả một gia tài, một niềm mơ ước của mình cho người khác. Riêng đối với Carolyn - Dù là một người phụ nữ nhỏ bé hay là một nhà văn nổi tiếng sau này - ngôi nhà mơ ước đó chính là nơi cô đã thực hiện được những ý tưởng nhân văn cao cả trước hết trong cuộc đời và những trang sách.

Thanh Mai
Theo the dream

6 nhận xét:

huynhkhactrung nói...Trả Lời

con xin chào các cô chú, con cũng là cựu hs Thủ Khoa Nghĩa, con cũng muốn tham gia blog của mình mà đăng ký hoài k dc. Con có bài thơ " sat na yêu" xin đăng tạm ở đây để xi ý kiến của cô chú:
Đôi mắt ấy...
Em như tình thỏ thẻ
Vỡ hồn trai...
Đàn ông hóa bao giờ !
Làn tóc mỏng...
Phủ nghiêng rồi tuổi nắng
Biết đường về...
Râm mát cháy tim nhau
Dáng thon gầy...
Xiết trong lòng Đất nước
Có tim hồng...
Tổ quốc chẳng chia đôi
Làn môi cong...
Mấp máy lời Dân tộc
Đất mẹ hiền...
Ôm ấp tuổi thơ hoang
Em chưa biết...
Tình yêu là vĩ đại
Vì em thôi...
Tôi cúi xuống tim mình
Còn chút nữa...
Ta chạm vào ân ; ái
Xin đời này...
Hiện hữu sat na yêu

( dượng Ut ơi add thành viên dùm con nhé!)

THANH NHÀN nói...Trả Lời

huynhkhactrung
Em có quen ai trong blog mà gọi dượng út ? vậy nhờ dượng út chỉ cho nhé

huynhkhactrung nói...Trả Lời

dạ con là cháu kêu cô KH bằng cô,cháu kêu dượng út Việt Quốc

XN nói...Trả Lời

@huynhkhactrung
Muốn trở thành thành viên của blog "Ngày Xưa" phải đáp ứng 1 số tiêu chí của BQT blog,và có quá trình tham gia viết nhận xét, tạm thời em hãy là "quan sát viên" vậy nhé ! Mến.

oanhoanh nói...Trả Lời

@huynhkhactrung
Chào mừng cháu dến với NX cô chú lúc nào cũng hoan nghênh cháu hết,
(nói nhỏ,nhớ về phe các cô nghen cháu!)

huynhkhactrung nói...Trả Lời

dạ cám ơn cô chú, con sẽ cố gắng chăm chỉ post bài

Cảm nghĩ của bạn

Cảm ơn bạn đã xem bài đăng! Xin cho biết cảm nghĩ của bạn!

Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang