Chia cho nhau nụ cười héo úa Sẻ cho nhau giọt lệ tươi vui Xoa cho nhau bao vết chém của đời Cùng nhau nhặt lại những gì rơi rụng...Cùng nhau nhặt lại những gì rơi… rụng…

Ngày 28 tháng 03 năm 2012

"Nếu Chị đồng ý, em xin làm vợ hai!"

Thứ Năm, 09/02/2012.
Sự kiện: Ngoại tình thời nay

Tôi đã trải qua một cú sốc cả về thể xác lẫn tâm hồn...
 (Ảnh minh họa)
 
Sau bao nhiêu ngày đắn đo và dằn vặt, tôi quyết định viết lên đây những dòng tâm sự mong nhận lại sự đồng cảm của những người vợ có chồng phản bội.

 Tôi muốn gửi tới những người con gái ngang nhiên xen vào hạnh phúc của người khác và gửi cho cả những ông chồng đã từng phản bội vợ mình trong đó có chồng tôi, nếu vô tình anh đọc được những tâm sự này của vợ.

Tôi đã trải qua một cú sốc cả về thể xác lẫn tâm hồn, tôi vùi trong nước mắt khóc cho bản thân và khóc cho số phận mình. Tôi lấy chồng, một người chồng hết mực thương yêu vợ con, cuộc sống gia đình nhỏ của tôi cứ như vậy qua đi mỗi ngày. Hạnh phúc có, giận hờn có, cãi nhau có... tôi nghĩ vợ chồng nào cũng có lúc cơm không lành, canh không ngọt.

Bao khó khăn lo toan của cuộc sống thường ngày, và rồi tôi lại có thai lần 2, tôi chăm lo cho đứa con bé bỏng của mình khi còn trong bụng mẹ. Cũng từ đây tôi biết thế nào là vấp ngã khi chồng tôi tuyển về một cô kế toán...

Từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ nghi ngờ chồng mình, tôi tin anh và yêu anh nhưng giác quan của người vợ cho tôi thấy dường như chồng mình có sự thay đổi. Tôi ngầm theo dõi và ngày càng nhận ra giữa anh và cô kế toán có gì đó đáng ngờ. Tôi thấy điện thoại của anh có tin nhắn "Xin lỗi anh về tất cả, em biết em đã sai rồi, xin anh hãy xem em như một người bạn bình thường"... tôi đã choáng váng với tin nhắn đó và lấy điện thoại điện lại thì cô ta nói bạn em mượn máy nên nhắn nhầm (trước đó tôi không hề biết số điện thoại của cô ta). Ngày hôm sau cô ta đi làm bình thường và gặp tôi như không có chuyện gì xảy ra. Tôi mang câu chuyện đó nói cho chị em trong phòng và rồi tối về chồng tôi nói tôi bêu riếu cô ta, chủ ý của tôi là dằn mặt cô ta mà thôi.

Thế rồi xung đột vợ chồng tôi ngày càng nhiều, tôi nhắn tin vào máy chồng tôi "Anh và cô ta có gì không?" thì luôn nhận lại câu trả lời là "Không!". Anh còn nói "Anh vì gia đình vì vợ con, với lại thiếu gì người đẹp hơn anh còn không yêu huống gì cô ta", tôi yên tâm với câu nói đó của chồng mình. Nhưng có gì giấu mãi được đâu, sáng anh chở con đi học tôi thấy anh đi lâu nên điện thoại cho anh, anh nói cho xe đi bảo dưỡng và tôi thấy cô ta đến công ty làm bằng xe ôm lúc sau anh cũng đi xe ôm về nhà vậy là tôi làm mình làm mẩy tôi gào lên trong phòng riêng của mình. Anh lại gần tôi, ôm tôi và nói anh với cô ấy có gì đâu (vẫn là câu anh thường nói với tôi).
Tôi khóc như mưa, tôi muốn xỉu nhưng vẫn cố gượng, anh đang ôm tôi vào lòng và dỗ tôi thì cô ta xuất hiện trước mặt tôi trong căn phòng của vợ chồng tôi. Cô ta ngồi cạnh tôi và nói "Ngày hôm nay em muốn nói cho rõ mọi chuyện để chị không còn hiểu lầm em". Tôi nói "Thôi em ra ngoài đi chuyện của vợ chồng chị không liên quan tới em" nhưng cô ta nói "Em biết lâu nay chị nghi ngờ em và anh ấy nhưng em xin chị là giữa em và anh ấy chưa có gì cả."
Tôi hỏi "Thật ra em và chồng tôi yêu nhau lâu chưa?". Các bạn có biết cô ta trả lời thế nào không? Cô ta nói "Tụi em mới thích nhau thôi, chưa làm gì có lỗi với chị cả. Nếu chị đồng ý em xin được làm vợ hai!". Trời đất như sụp đổ dưới chân tôi, tôi choáng váng và gào to lên trong tuyệt vọng, tôi không đánh cô ta, còn chồng tôi anh ngây người ra vì lời thú nhận của cô ta, (bởi anh chưa thừa nhận với tôi, anh đang cố giấu). Tôi lại hỏi cô ta "Thế em và anh ấy đi khách sạn bao nhiêu lần rồi?". Cô ta im lặng, (còn tôi lúc đó không hiểu là mình tại sao lại có đủ bản lĩnh bình tĩnh đến như vậy)

                                      Rồi cô ta sẽ phải trả giá cho hành động của mình... (Ảnh minh họa)

Chồng tôi đẩy cô ta ra khỏi phòng và cô ta sang phòng làm việc còn tôi lúc đó như một con thú lao theo và gào lên tại sao cô lại ngủ với chồng tôi, chồng tôi ôm tôi và mọi người trong công ty ngăn tôi ra. Lúc đó tôi gần như quỵ xuống với cái bụng bầu tám tháng của mình. Anh xin tôi rối rít và nói cô ta đi về, cô ta ra về khỏi văn phòng còn tôi được chồng vỗ về an ủi. Tôi khóc như một đứa trẻ, và rồi đứa con ở trong bụng tôi cho tôi thêm nghị lực. Tôi điện thoại về quê cho anh chị cả bên chồng, mọi người nói chồng tôi và anh dường như thấy được điều đó là cái sai của mình nên một mực dỗ dành tôi.
Tôi khóc như lả đi và tôi nằm im gần một ngày trời, cho đến lúc tới giờ đi đón con gái lớn của tôi, anh không cho tôi đi nhưng tôi cố cười để anh không nghi ngờ gì, và anh cũng để tôi đi đón con, tôi chạy xe đi đón con mà lòng như xát muối, tôi đau một nỗi đau không thể tả được. Tôi bịt khẩu trang để mọi người không ai thấy tôi khóc.

Đón con xong tôi không về nhà mà chở con đi chơi, cho con chơi trò chơi nhìn con thích thú với ngôi nhà hơi mà tôi rơi nước mắt, tự nhủ lòng không khóc mà sao tôi cứ khóc. Chồng tôi thấy tôi không về anh điện thoại liên tục nhưng tôi không nghe máy, tôi và con lang thang hết phố này đến đường kia, tôi lơ lửng không nhìn ngó (nói thật với các bạn lúc đó tôi không gặp bất trắc gì chứ nếu có chuyện gì  xảy ra có lẽ tôi hối hận cả đời). Tôi vào nhà một người quen, và họ thấy tôi khóc họ gặng hỏi và tôi cũng nói sự thật, bạn tôi để tôi bình tâm sau đó gọi điện chồng tôi đón về. Anh chạy như bay vào đón mẹ con tôi, tôi không chịu về nhưng cuối cùng anh cũng đưa tôi về được.

Anh giải thích với tôi là anh và cô ta chưa có gì, anh thử xem tôi ghen thế nào thôi. Cho dù anh có biện minh thế nào tôi cũng như người vô cảm, cả đêm tôi khóc, và rồi điện thoại anh lại đổ chuông, tôi cầm máy nghe thì cô ta nói "Chị với bé về chưa?", chắc cô ta nghĩ chồng tôi nghe. Tôi lên tiếng "Nhà tôi thì tôi về chứ lại để cái loại làm đĩ như cô xen vào à". Tôi nhục mạ cô ta và tắt máy, chồng tôi không dám nghe máy.

Hơn 30 phút sau tôi thấy cô ta ló mặt trước cổng công ty nhà tôi, chồng tôi phát hoảng lên và nói tôi ở yên bên nhà còn anh qua văn phòng, tôi không chịu và đi theo sang. Tôi chửi cô ta và đuổi cô ta ra khỏi công ty, cô ta trơ tráo nói "Chị thì hơn gì tôi chẳng qua chỉ là người đến trước mà thôi, ngày xưa hỏi vợ thì cần cha mẹ còn giờ thì thông qua vợ cho có thôi chứ thực ra chẳng là cái gì cả".

Bởi vậy tôi mới nghĩ ngày nay những con người xen vào hạnh phúc của người khác họ quá trơ trẽn, chỉ có những người làm vợ bị phản bội như tôi mới thấy khổ tâm. Tôi lục hồ sơ nhân viên và báo về quê cho bố mẹ cô ta biết, bố mẹ cô ta chết đứng với thông tin đó và họ gọi điện năn nỉ tôi bỏ qua. Tôi tâm sự với bố mẹ cô ta và nói con họ là người được ăn học đàng hoàng tử tế, học đến đại học vậy mà tại sao có những lúc hành động như kẻ vô học vậy. Bố mẹ cô ta im lặng nghe tôi nói và thay mặt con xin lỗi tôi...

Chồng tôi không bỏ vợ con, anh nói "Đàn ông nhiều khi bị cám dỗ em hãy bỏ qua, vả lại cô ta cứ chèo kéo anh"... tôi không biết anh nói thật hay nói dối nhưng với tôi tha thứ một lần cho chồng cũng là lúc tôi cần phải nhìn nhận lại cách tin tưởng tuyệt đối nơi anh. Ở nơi nào đó tôi mong cô ta sẽ đọc được những dòng tâm sự này, tôi hận cô ta tới tận xương tủy và sẽ không bao giờ tha thứ cho cô ta. Rồi cô ta sẽ phải trả giá cho hành động của mình khi một ngày nào đó cô ta cũng sẽ làm vợ như tôi.

Tôi mong những người đang tâm xen vào hạnh phúc của người khác hãy nhìn lại bản thân mình, nếu người chồng bỏ vợ theo người đàn bà khác thì anh ta cũng sẽ bỏ người đàn bà ấy được.
( St)

0 nhận xét:

Cảm nghĩ của bạn

Cảm ơn bạn đã xem bài đăng! Xin cho biết cảm nghĩ của bạn!

Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang