Chia cho nhau nụ cười héo úa Sẻ cho nhau giọt lệ tươi vui Xoa cho nhau bao vết chém của đời Cùng nhau nhặt lại những gì rơi rụng...Cùng nhau nhặt lại những gì rơi… rụng…

Ngày 18 tháng 11 năm 2014

Tôi Và Tổng Thống Saddam Hussein

(Câu chuyện về "mưu lược" của một kẻ tâm thần)

Kế Sách Liên Hoành

A- Đôi Dòng Lịch Sử

Ngày 02 tháng 8 năm 1990 Saddam Hussein xua quân tấn công Kuweit nhằm chiếm hữu vùng dầu hỏa Rumaila giải quyết thâm hụt ngân sách sau gần môt thập kỷ xung đột vũ trang với Iran dù Iraq tiếp nhận viện trợ cực kỳ dồi dào về tài chính và vũ khí từ Mỹ, Liên Xô, Anh và Pháp. Hốt hoảng trước viễn cảnh biến động giá dầu trên thế giới, 4 tháng sau Mỹ và Anh huy động lực lượng tham chiến từ 32 quốc gia với Chiến Dịch Bão Táp Sa Mạc tấn công đẩy lùi quân Iraq trở về bên kia biên giới tháng 2 năm 1991, biến Saddam Hussein từ vị thế anh hùng được Mỹ bảo trợ chống phá Iran trở thành kẻ tội đồ phải bị Mỹ tiêu diệt. Sau thời gian ngụy tạo chứng cứ (mà sau này bị Tiến Sĩ Hans Blix lật tẩy trước Ủy Ban Chilcot), tháng 12/1998 Mỹ và Anh từ Kuweit mở chiến dịch Cáo Sa Mạc bắt đầu không kích và oanh tạc tất cả các trung tâm đầu não chính phủ, căn cứ quân sự, nhà máy quân đội, và sân bay Iraq, mở đầu cho chuỗi đánh bom tàn phá Iraq suốt năm 1999 và vài năm sau đó với hàng trăm trận đánh nhằm làm kiệt quệ binh lực Saddam Hussein trước khi ra đòn cuối cùng.

Nhận thấy Mỹ chắc chắn sẽ thất bại về chiến lược trong việc tiêu diệt Saddam Hussein, dẫn đến sự tổn thương nghiêm trọng khí lực quốc gia Hoa Kỳ, khiến thúc đẩy cực nhanh quá trình trỗi dậy của một Trung Quốc hiểm họa cho Việt Nam và khu vực Đông Nam Á, tôi từ năm 1990 đã gởi nhiều điện tín cho Saddam Hussein ở Baghdad và Đại Sứ Iraq ở Hà Nội để tư vấn kế sách Liên Hoành. (Hai nhân chứng cho những nỗ lực trong vô vọng của tôi gồm vợ tôi – người luôn than thở mỗi khi tôi lấy tiền trả tiền gởi điện tín khẩn cho Saddam Hussein tốn mỗi bức vài chỉ vàng do tôi viết rất dài và theo phong thái formal không viết tắt – và em gái út của tôi, người đã tức giận rơi nước mắt khi nghe tin Mỹ xâm lược Iraq. Đối với em tôi, Iraq tấn công Kuweit là chuyện xích mích bình thường giữa hai quốc gia láng giềng trong cùng khu vực, chẳng dính dáng gì đến chính nghĩa hay không chính nghĩa; còn Mỹ tấn công và huy động đồng minh cùng tấn công Iraq và tuyên bố tiêu diệt tổng thống Saddam Hussein cũng như thay đổi thể chế chính trị của Iraq-Iran-Triều Tiên là chuyện xằng bậy bất thường của một đám lưu manh, hoàn toàn không có chính nghĩa. Tất nhiên, em gái tôi nghĩ đúng.)

B- Tôi Hiến Kế Liên Hoành Cho Saddam Hussein

Việc George W. Bush ngày 29/01/2002 tuyên bố liệt Iran, Iraq và Triều Tiên thành trục liên minh ma quỷ (axis of evil) là một cơ hội bằng vàng để thực hiện kế sách Liên Hoành, hình thành một khối trục mới Neo-Axis của sức mạnh liên kết phòng thủ, tự vệ, bảo vệ sự bình an cho nhân dân các nước Neo-Axis, duy trì thăng bằng cán cân quân sự cần thiết cho thế giới, vốn khác với khối trục Đức-Ý-Nhật gây chiến tàn khốc cho nhân loại.

1) Sứ Thần Đặc Mệnh Toàn Quyền

Để thực hiện kế Liên Hoành, việc đầu tiên phải làm – nhưng khó trở thành hiện thưc – là Saddam Hussein phải cử tôi làm Đặc Sứ Toàn Quyền Extraordinary and Plenipotentiary của Iraq để tôi có uy thế gặp Tổng Thống Mohammad Khatami và Chủ Tịch Kim Jong Il, dùng khả năng hùng biện để bảo đảm đạt được sự đồng thuận của các vị này.

2) Thuyết Phục Cựu Thù

Việc Saddam Hussein theo ý Mỹ đã gây nên cuộc chiến tranh kéo dài 8 năm với Iran suốt thập kỷ 80 của thế kỷ trước, gây thiệt hại cực kỳ nghiêm trọng cho Iran, khiến tạo mối thâm thù với nước này. Việc thuyết phục Tổng thống Iran Mohammad Khatami nhận thức và phân biệt “kẻ thù không đội trời chung” và “kẻ thù giai đoạn” không phải là chuyện đội đá vá trời, nhất là khi Mỹ không bao giờ để yên cho Iran, bất kể có Saddam Hussein hay không. Việc bắt tay với cựu thù cũng là kế tự cứu mình đối với Saddam Hussein và Mohammad Khatami.

3) Thanh Gươm Liên Đông

Mời Triều Tiên hình thành khối Neo-Axis cũng là cách cả ba nước không những giúp nhau tồn tại dài lâu mà còn giúp duy trì an ninh các khu vực khác do thế chân vạc được tạo lập, theo đó:

a- Khi Mỹ trực tiếp xâm lược hoặc gián tiếp xâm lược Iraq (hay Iran), thì Iran (hay Iraq) ở Trung Đông tấn công Israel (tránh xung đột với các quốc gia Hồi Giáo khác có quan hệ thân thiết với Mỹ như Kuwait hay Saudi Arabia), đồng thời Triều Tiên xua quân tràn qua Vĩ Tuyến 38 tấn công Hàn Quốc. Mỹ không thể dàn trải quân ở cả ba mặt trận Neo-Axis nên sẽ cân nhắc có dấn sâu vào cuộc đối đầu trực tiếp bằng quân sự đối vơi Iraq (hay Iran) không. Nếu Mỹ tiếp tục tấn công Iraq (hay Iran) thì đó là cơ hội cho Triều Tiên tấn công tổng lực tràn ngập giải phóng Nam Hàn, thống nhất đất nước.

b- Trường hợp Mỹ gây hấn trừng phạt Triều Tiên, Iraq và Iran ngay lập tức tấn công tổng lực triệt hạ Israel, với sự ủng hộ của Palestine và các quốc gia Trung Đông khác cùng có cựu thù với Israel.

c- Đồng thời, đặc sứ Neo-Axis cũng tiếp cận Washington để du thuyết nhằm giúp Mỹ nhận thức được sự tai hại đối với toàn cầu nếu Mỹ trở nên suy yếu do dấn sâu vào những cuộc xung đột vũ trang đầy thiên vị với những quốc gia có chủ quyền thay vì tập trung tài lực ngăn chặn hiệu quả mối nguy cơ tiềm tàng từ Bắc Kinh.

4) Và Lá Chắn

Khi Saddam Hussein tạm lưu chưa cho rời Badghdad hàng trăm người Mỹ và Phương Tây, tôi gởi điện khẩn cho Saddam Hussein, nói Ông cần nhớ là đang đương đầu với Bush và Blair là những người sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn bẩn thỉu để tiêu diệt Ông và đất nước Iraq, nên nhất thiết phải lưu mấy trăm người đó lại bên trong khu vực Phủ Tổng Thống như những lá chắn sống ngăn chặn mưu đồ không kích tàn phá Baghdad. Khi nghe tin Saddam Hussein quân tử thả hết con tin, tôi gởi bức điện tín cuối cùng cho Ông, nội dung cầu Trời phù hộ Ông. Bức điện chưa chắc đã đến được tay Saddam Hussein vì vài ngày sau, tức hôm 20/3/2003, với sự hậu thuẫn của Tony Blair, Bush bắt đầu chiến dịch Tự Do Iraq xua quân tràn qua biên giới xâm lược Iraq và dùng tên lửa Tomahawk đánh phá các mục tiêu định sẵn. Baghdad thất thủ ngày 09/4/2003 sau vỏn vẹn 20 ngày cầm cự.

C- Mệnh Trời

Phúc phận của thế giới và của Mỹ lẽ ra đã có thể khác đi nếu Saddam Hussein chịu để Lăng Tần của Việt Nam làm đặc sứ đi du thuyết thực hiện kế sách Liên Hoành Iran-Iraq-Triều Tiên thì Ông lẽ ra nay vẫn còn là Tổng Thống Iraq (đã không phải lên giảo đài ngày 30/12/2006), Mỹ lẽ ra nay vẫn còn là siêu cường quân sự (sự kiện 11/9/2001 đã không thể xảy ra) và siêu cường kinh tế (Mỹ đã không thể suy sụp dẫn đến đại suy thoái toàn cầu), và Trung Quốc lẽ ra vẫn còn là cường quốc trung bình (đã không thể trở thành đại siêu cường kinh tế soán ngôi Nhật Bản 2010) và vẫn còn là thực thể một con rồng linh vật (đã không thể trở thành con bò điên dại thè lưỡi dài liếm tận Biển Đông lãnh hải của Việt Nam, đe dọa không những toàn vùng Đông Nam Á mà còn tiềm tàng nguy cơ lấn chiếm Châu Đại Dương và thách thức sức mạnh quân sự Hoa Kỳ 2010).

Tô Tần nước Đông Chu tài cán là bao, vì kế sách Hợp Tung của y thành công ban đầu chẳng qua do sáu nước Hàn, Ngụy, Triệu, Yên, Tề, Sở đều nhỏ bé yếu hèn run sợ trước hiểm họa hung hãn Đại Tần nên nghe lời du thuyết của y, và kế sách ấy nhanh chóng bị Trương Lương nước Ngụy hiến kế Liên Hoành cho Tần Vương phá tan nát, tạo tiền đề cho Nhà Tần gồm thu thiên hạ, thống nhất Trung Hoa, di họa cho toàn nhân loại về sau.

Saddam Hussein không nghe kế sách Liên Hoành của Lăng Tần nước Việt Nam vì Ông quá mạnh do được chính siêu cường Hoa Kỳ cung cấp tài chính gây chiến trừng trị kẻ thù của Hoa Kỳ là Iran, do Ông có quân đội tinh nhuệ do Hoa Kỳ cung ứng quân trang quân dụng quân lương, do Ông quá tin vào thế lực hậu thuẫn của Liên Xô mà Ông đã k‎ý hiệp ước với họ năm 1972, do Ông tin vào thế lực của các nước Hồi Giáo trong khu vực, và đặc biệt do Ông quá tự tin vào thần uy của chính Ông. Do cả ba nước Iran, Iraq, và Triều Tiên chẳng nước nào coi Hoa Kỳ là đáng sợ nên cũng là tâm l‎ý chung bình thường khi không thấy sự cần thiết phải “liên hoành” với những kẻ cựu thù và một người dị giáo (tức không phải Hồi Giáo). Thế là từng chiếc đũa đã bị Hoa Kỳ bẻ – chiếc gãy (Iraq) chiếc cong (Iran và Triều Tiên) dù chiếc nào cũng khiến Hoa Kỳ trầy sướt và nhiễm độc sốt nặng triền miên vô phương cứu chữa.

Đó là những gì tôi đã làm như hành động kinh bang tế thế trong tư vấn cho một lãnh đạo danh nhân nhằm xoay chuyển thời cuộc và đảo chiều cuộc diện chiến tranh nhằm duy trì vị thế chiến lược cân bằng ba chân vạc gồm (a) Hoa Kỳ cùng các nước đồng minh với Hoa Kỳ, (b) các nước đối trọng của Hoa Kỳ mà điển hình là Nga và Trung Quốc, và (c) các nước “lá phiếu ân huệ” (theo thuyết Ba Chân Vạc của tôi chứ không phải cái gọi là Thế Giới Thứ Ba, Những Nước Đang Phát Triển, hay Phong Trào Phi Liên Kết) mà Hoa Kỳ và các nước đối trọng với Hoa Kỳ đều phải hoặc cùng kiêng dè hoặc cùng tranh thủ (trong đó có các nước Vùng Vịnh, Việt Nam, một số nước Nam Mỹ, v.v. – còn các quốc gia khác thì tôi không xếp nhóm vì không có giá trị chiến lược trong mô hình Ba Chân Vạc). Chỉ cần mất một chân hoặc một chân suy yếu, vạc sẽ phải đổ, và thiên hạ đại loạn. Khi Iraq, Iran, và Triều Tiên bị Hoa Kỳ dốc tiền của ra làm suy yếu thì vạc phải chao đảo, gây hại cho một trong hai chân còn lại tùy theo thế ngã của vạc mà trong trường hợp này trên thực tế thì chiếc chân bị di họa tổn thương lại chính là Hoa Kỳ, tạo thời cơ bằng vàng cho sự vượt lên nhanh hơn vũ bão không gì ngăn cản nổi của Trung Quốc.

Vì Việt Nam, vì Hoa Kỳ, vì thế giới, tôi đã dồn tiền bạc và công sức tư vấn nhằm cứu Saddam Hussein. Tiếc là chân vạc phải gãy vì sự cực kỳ tự tin của Saddam. Âu cũng là thiên định.

Vĩnh biệt Tổng Thống Saddam Hussein Abd al-Majid al-Tikriti.

Lăng Tần Hoàng Hữu Phước

2 nhận xét:

Chi Linh nói...Trả Lời

Qua rầu vã rãnh rỗi nên xàm chơi.'

Tai Nguyen Tron nói...Trả Lời

Tâm thần!

Cảm nghĩ của bạn

Cảm ơn bạn đã xem bài đăng! Xin cho biết cảm nghĩ của bạn!

Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang