Chia cho nhau nụ cười héo úa Sẻ cho nhau giọt lệ tươi vui Xoa cho nhau bao vết chém của đời Cùng nhau nhặt lại những gì rơi rụng...Cùng nhau nhặt lại những gì rơi… rụng…

Ngày 11 tháng 12 năm 2011

Không đề

Bài thơ này lượm được trên mạng, thấy có vẻ hợp với tâm trạng Oanhoanh nhà ta, xin ghi ra đây để mọi người cùng chia sẻ.

Có những lúc một mình trên phố vắng
Đi lang thang tìm lại dấu chân ai
Và tôi nhớ một thời xa xưa ấy
Và tiếc thầm hơi ấm một bàn tay...


Mất anh rồi tôi mới chợt nhận ra
Mình đã có một mối tình đẹp nhất.
Cái quí nhất là cái vừa để mất
Yêu thật nhiều là lúc chẳng còn nhau



Trương Thị Thanh Thuý

0 nhận xét:

Cảm nghĩ của bạn

Cảm ơn bạn đã xem bài đăng! Xin cho biết cảm nghĩ của bạn!

Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang