Chia cho nhau nụ cười héo úa Sẻ cho nhau giọt lệ tươi vui Xoa cho nhau bao vết chém của đời Cùng nhau nhặt lại những gì rơi rụng...Cùng nhau nhặt lại những gì rơi… rụng…

Ngày 10 tháng 12 năm 2011

Chút tình buồn

Người đã tặng ta một chút tình
Đời ta hé sáng một niềm tin
Bao đêm mòn mỏi lòng thầm hỏi
Người là bóng tối hay bình minh

Người đã cho ta một chút buồn
Đời ta từ đó mãi vấn vương
Khát khao ta uống khi chiều xuống
Cho  mãi khướt say hết đêm trường

Người đã bỏ ta đi mất rồi
Tình ơi sao nỡ... ta chơi vơi
Từng đêm giá lạnh hồn cô quạnh
Thao thức canh chầy buốt hồn tôi

5 nhận xét:

THANH NHÀN nói...Trả Lời

Ta đã vương mang một chút tình
Đời buồn ngày tháng cứ lặng thinh
Nhiều đêm thao thức ta thầm nghĩ
Tình đến rồi đi chi hởi tình ?

Hí ...hí...VQ làm thơ hay nha

HuỳnhThơ nói...Trả Lời

"Một chút tình buồn " cho đời thêm thi vị .Sẽ nhàm chán lắm khi ko có lấy một mảnh tình (dù buồn) để vắt vai!

VietQuoc nói...Trả Lời

Chỉ một chút tưởng tượng, mơ màng cho các vị... có chuyện để đoán già đoán non thôi nhị vị cô nương ơi! He he...

THANH NHÀN nói...Trả Lời

VQ@
Người đã bỏ ta đi mất rồi
Tình ơi sao nỡ... ta chơi vơi
Từng đêm giá lạnh hồn cô quạnh
Thao thức canh chầy buốt hồn tôi
Ối giời ơi! VQ mà cũng "cô quạnh..." nữa kìa Thơ ơi! tính sao đây hi...hi...

VietQuoc nói...Trả Lời

@THANH NHÀN
Người đã bỏ ta đi mất rồi
Tình ơi sao nỡ... ta chơi vơi

Đêm qua AĐ đọc câu này khóc sướt mướt, đến nỗi cả đêm ôm gối ngù khò tới 8h sáng luôn đó! he he...

Cảm nghĩ của bạn

Cảm ơn bạn đã xem bài đăng! Xin cho biết cảm nghĩ của bạn!

Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang