Chia cho nhau nụ cười héo úa Sẻ cho nhau giọt lệ tươi vui Xoa cho nhau bao vết chém của đời Cùng nhau nhặt lại những gì rơi rụng...Cùng nhau nhặt lại những gì rơi… rụng…

Ngày 18 tháng 04 năm 2013

Trường Ca Bạn Tôi 2

Phần 2


Kỳ trước...
....
Chích heo bên xứ Châu Giang
Ngày bỏ tinh nọc, đêm "phang" vợ nhà

Tiếp tục...


Tòng Hiếu lụm cụm cụ già
Xưa đô đe đúc, nay đà còn đâu
Trán rụng hói, lún phún râu
Bè bạn không gặp đã lâu lâu rồi

Ngọc Hoa đã hết đơn côi
Yên phận một đời hai bận sang ngang
Ngày đi bảo hiểm dọc ngang
Đêm về bảo hiểm anh chàng cao to

Văn Hiến trắng trẻo, tròn vo
Mỗi năm về nước vòng vo bạn bè
Tiền đô hào phóng cụp xòe
Năm ba chưa vợ, bởi chê nước ngoài

Đức Hiền lóc chóc, loai choai
Tiến sĩ mà cứ một hai văng...”cà”
Bạn bè tình nghĩa đậm đà
Giúp bạn, hào phóng với nhà Ngày Xưa

Giáo Hạnh giờ vẫn như xưa
Dáng đe đúc, ít phân bua nhiều lời
Chẳng qua cũng tại số trời
Sa cơ, túng quẫn, ngại chơi bạn bè

Thế Hoàng nay đã xa quê
Về Long xuyên sống với nghề giảng viên
Rù rì mà sướng như tiên
Bao cô giáo đẹp đảo điên một thời

Phi Hùng cực khổ cả đời
Vẫn giữ phong độ, dáng người năm xưa
Hàm râu kẽm trải nắng mưa
Sớm khuya chở khách, đón đưa mệt nhoài

Phước Hưng tròn, trắng, oách, oai
Xe hơi, nhà rộng, gái trai, vợ hiền
Đúng là có phước, hưng liền
Rộng rãi bè bạn, bạc tiền rủng reng

Khắc Hạnh chẳng thích bon chen
Vợ hiền, dâu thảo, vun ven nhà chồng
Dáng xưa nay vẫn dỏng dong
Chân dài tới nách, lông ngông đụng trời

Lê Huệ, quê chồng thảnh thơi
Còn đẹp như thời cắp sách thuở xưa
Con sông nhỏ, mảnh vườn thưa
Vợ chồng đằm thắm, thiết tha mặn nồng

Huệ lùn nay vẫn kén chồng
Chăm đàn chó dữ, trồng bông trước nhà
Vô phúc gã nào xớn xa
Thò tay hái trộm… rụng cà, sứt mông

Thu Hồng sớm bước sang sông
Giờ đã cháu bồn,g cháu bế đầy sân
Vợ chồng cắc củm tảo tần
May vá, xe đạp… để phần cho con

Thúy Hương giờ phận “gái son”
Lang quân vắn, số nuôi con một mình
Đêm về vò võ lặng thinh
Sáng bươn chải chợ, đóng đinh cuộc đời

Huệ trắng chưa chịu thảnh thơi
Xuất quân lon tá, ai đời làm dân!
Nhận chức Chủ tịch Nông dân
Ngày hai buổi xà quần, làm-chơi

Kiệp sụi nhếch nhác một thời
Nay râu con kiến, coi mòi oai dê
Đã nhiều em phải thầm mê
Đành phải toan bề cất bước sang ngang

Kiệp Giang người cao, tướng sang
Hiệu trưởng một tràng đại học rõ to
Làm lớn, nhiều việc quanh co
Cách xa bè bạn, so đo chưa về

Soro Lê chẳng hề “lê”
Vẫn cao to khỏe, chết mê mấy bà
Vẫn dí dỏm, thích đàn ca
Lê mà “lết giọng” cả nhà đều vui

Lai cùng với Đường làm xui
Làm đường thốt lốt, chăm nuôi bầy gà
Vườn mát, bạn bè vào ra
Vui chơi, ca hát, ngà ngà mới thôi

Lệ Nguyễn đằm thắm ít lời
Dịu dàng, duyên dáng chưa vơi đi nhiều
Quán cơm, sập vải chắt chiu
Thu vén mọi việc, sớm chiều luân phiên

Thu Liên thoáng chút muộn phiền
Mơ về ngày cũ triền miên u hoài
Nhận nuôi một lũ cháu choai
Hết la thời mắng, hét hoài cả hơi

Vũ Liên nhún nhảy liên hồi
Đầu mì xào rối lên đời đờ mi
Dáng đi uyển chuyển làm chi
Bao gã náo lòng… lòi tĩ con ngươi

Thu Liễu dáng kiệu nước đôi
Mái tóc cắt ngắn như thời tuổi hoa
Vui bè bạn, thích hát ca
Nhiệt tình thời trẻ, tới già… còn hơn

Chí Linh vóc liễu, eo thon
Bộ râu tỉa tót kiểu con… đuông dừa
Ít ăn nói, không hơn thua
“Mười Rùa” danh định nên “rùa” trời ơi

Kim Loan mấy chục năm rồi
Ít ai gặp mặt, lánh rời bạn xưa
Một mình nuôi dạy con thơ
Bánh kem, bục giảng...đêm đơ đẩn người (5)

Lộc Tý lên thành phố ngồi
Mỗi năm đôi bận tới lui giỗ nhà
Tóc bạc, râu bạc, không già
Giám đốc khật khưỡng như là ông tiên

Minh Lộc đầu óc đảo điên
Vợ nan y phát, bạc tiền chảy sông
Chích choác khi được, khi không
Buồn lo, bỏ thú lông bông trên đời

Mô ha Mách vốn kiệm lời
Bỏ dạy giúp vợ, làm người dệt tơ(6)
Ghi ta dạo khúc tango
Bạn bè sôi nổi, nức nô hát hò

Ngọc Minh (nam) sớm “qua đò”
Bốn cô công chúa, chưa phò mã theo
Phó nháy, chụp chụp, nheo nheo
Chay trường mà phải bấm, nheo tối ngày

Ngọc Minh (gái) dáng trang đài
Làm bà chủ quán Ka Rà Sóng Xanh
Lo buôn bán, ít loanh quanh
Đôi phen Họp mặt... cũng đành thế thôi

Huỳnh Mai ốm yếu đơn côi
Họp mặt dự đủ, chưa vui bao giờ
Bao giờ, cho đến bao giờ?
Hòa vui thả cửa, đừng chờ chi lâu!

Hoài Mỹ chưa bước qua cầu
Một mình ở vậy cho sầu trai tơ
Làm chủ khách sạn như mơ
Bà chủ mũm mĩm, nai tơ sang giàu

Hồng Mai da trắng má au
Huỳnh Mai mảnh dẻ tóc nâu đâu rồi?
Hai người về nhé chung vui
Mỗi năm một bận, thủi thui làm gì?!

Trên đường về Sài gòn, 12/4/2013
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
(1) Kim Loan làm cô giáo, nghề phụ làm bánh kem nổi tiếng ở Hòa Lạc 
(2) Moha Mach dạy văn cấp 3, nay về làm Chủ nhiệm HTX dệt thủ công ở Châu Phong
----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Phần 1


Phần 3

7 nhận xét:

thanhnhan_do nói...Trả Lời

Wow! Hay lắm VQ ah ! nhưng đợi mãi chưa tới dần N ...liệu có kịp không nhỉ ?chỉ còn 10 ngày nữa hi hi... đây 4 câu thơ tên TN ,VQ có thể ghi vào nhé .
ĐỖ nhiều nơi nhưng việc học đành dang dỡ
THỊ phi nhiều vì số phận trớ trêu
THANH thản ,nhưng tâm hồn luôn vương vấn
NHÀN hạ rồi ...mà buồn mãi đầy ...vơi ...

dovietquoc nói...Trả Lời

Hay lắm! Nhưng Rất tiếc, không hợp với khổ thơ lục bát trong bài, hơn nữa đó là tự gẫm chứ không phải cái nhìn từ bên ngoài!
Nhàn có thể đưa lên làm một bài dâng hẳn hoi với tiêu đề Tự Gẫm chàng hạn!
Chúc một buổi tối an lành!

HuỳnhThơ nói...Trả Lời

HAY! dí dỏm nhưng chân tình chứng tỏ rất hiểu bạn bè .beautyful!

ngocan tang nói...Trả Lời

@dovietquoc Chac ai cung phai cong nhan ben canh cai "di dom "va "rat hieu ban be" (nhu HT nhan xet), anh VQ hay con co cai tri "thong minh " thien phu nua chu bo!
Cam on anh VQ da tang ban be bai "Truong Ca Ban Toi " .Bai tho rat vui .Doc xong cam thay thu gian va hinh dung ngay duoc tung guong mat than quen cua ban minh.

thanhnhan_do nói...Trả Lời

VQ@
:) bài thơ tên TN đã đăng netlog lâu rồi

Đỗ nhiều nơi nhưng việc học đành dang dỡ
THỊ phi nhiều vì số phận trớ trêu
THANH thản ,nhưng tâm hồn luôn vương vấn
NHÀN hạ rồi ...mà buồn mãi đầy ...vơi
Phần ba cũng HAY LẮM !bên netlog có nhiều người sang xem & khen nữa đấy :)

HuỳnhThơ nói...Trả Lời

mình sẽ chép lại "Trường ca bạn tôi" vào sổ tay để nhớ từng bạn và nét đặc biệt của từng người.Trang chủ rất tài ba "một bài trường ca tập hợp tất cả bạn bè"! mà VQ ơi!.bạn tụi mình là LÊ THỊ KIỀU HƯƠNG NGÂN vợ Tư Lập ko phải là Kim Ngân

dovietquoc nói...Trả Lời

Ủa! Sao đó giờ cứ nghĩ là Kim Ngân ta?!! Chắc tại khoái...tiền! Hì hì
Cảm ơn Thơ nhé, để mình sửa lại!

Cảm nghĩ của bạn

Cảm ơn bạn đã xem bài đăng! Xin cho biết cảm nghĩ của bạn!

Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang