Chia cho nhau nụ cười héo úa Sẻ cho nhau giọt lệ tươi vui Xoa cho nhau bao vết chém của đời Cùng nhau nhặt lại những gì rơi rụng...Cùng nhau nhặt lại những gì rơi… rụng…

Ngày 03 tháng 01 năm 2014

Sầu đông


Con suối nhỏ thẫn thờ nhìn lá đổ 
Khu rừng già run rẩy sợ đông sang
Đôi cánh vạc vật vờ ngang sông lạnh
Lũ nai buồn lặng lẽ cạnh chiều hoang

Dòng Tương cũ cạn cùng trơ đá sỏi
Trái tim nhàu ăm ắp nỗi đầy vơi
Manh tình rách rã rời bờ vai mỏi
Mảnh đời còm hụt hẫng cõi mù khơi

Này em hỡi giấc mơ xa vời vợi
Giá rét về có gợi chút hoài mong
Có khi nao đêm trắng gối tay chồng
Hồn chìm đắm giữa cánh đồng ký ức

Ta lạc lõng bên đời mơ và thực
Kỷ niệm nào khơi thức vết thương sâu
Ngỡ ngày dài rồi cũng sẽ qua mau
Sao lòng mãi vấn vương màu mắt cũ

Ta háo hức ngụp chìm trong thác lũ
Cố với hoài tìm lại nụ trăng xưa
Ta co ro khi trời chớm sang mùa
Nghe trong gió tiếng gà trưa khắc khoải

1 nhận xét:

thanhnhan nói...Trả Lời

VQ cũng sầu đông nữa ah ? :) Bài thơ HAY !

Cảm nghĩ của bạn

Cảm ơn bạn đã xem bài đăng! Xin cho biết cảm nghĩ của bạn!

Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang