Chia cho nhau nụ cười héo úa Sẻ cho nhau giọt lệ tươi vui Xoa cho nhau bao vết chém của đời Cùng nhau nhặt lại những gì rơi rụng...Cùng nhau nhặt lại những gì rơi… rụng…

Ngày 27 tháng 09 năm 2013

Bỏ qua oán hờn



Một thương gia trong một thị trấn nhỏ nọ, có hai người con trai sinh đôi.  Hai chàng trai cùng làm việc tại cửa hàng của cha mình.  Khi ông qua đời, họ thay ông trông coi cửa hàng đó.  Mọi việc đều êm đẹp cho đến một ngày kia, khi một tờ giấy bạc biến mất.
Người em đã để tờ giấy bạc đó trên máy đếm tiền rồi đi ra ngoài với khách hàng.  Khi anh quay lại, tờ giấy bạc đã biến mất.
Người em hỏi người anh: "Anh có thấy tờ giấy bạc đâu không?"
Người anh đáp: "Không."  Tuy thế người em vẫn không ngưng tìm kiếm và gạn hỏi: "Anh không thể không đụng đến nó.  Tờ giấy bạc không thể tự đứng dậy và chạy đi được!  Chắc chắn anh phải thấy nó!"
Sự buộc tội phảng phất trong giọng nói của người em.  Căng thẳng bắt đầu tăng lên giữa hai anh em họ.  Sự oán giận cũng theo đấy mà len vào.  Không lâu sau một hố ngăn cách gay gắt và sâu thẳm đã chia cách hai chàng trai trẻ.  Họ không thèm nói với nhau một lời nào.  Cuối cùng họ quyết định không làm chung với nhau và một bức tường ngăn cách đã được xây ngay giữa cửa hàng.  Sự thù địch và oán giận cũng lớn lên tiếp theo 20 năm sau đó, lan đến cả gia đình của họ.
Một ngày nọ, một người đàn ông đỗ xe ngay trước cửa hàng.  Ông ta bước vào và hỏi người bán hàng:  "Anh đã ở đây bao lâu rồi."  Người bán hàng đáp rằng anh đã ở đây cả cuộc đời.  Vị khách nói tiếp: "Tôi phải nói với anh điều này.  20 năm trước tôi đã đi xe lửa và tạt vào thị trấn này.  Lúc đó tôi đã không ăn gì suốt ba ngày.  Khi tôi đến đây bằng cửa sau và thấy tờ giấy bạc trên máy tính tiền, tôi đã bỏ vào túi mình rồi ra ngoài.  Những năm qua tôi không thể quên điều đó.  Tôi biết nó không phải là món tiền lớn nhưng tôi phải quay lại đây và xin anh thứ lỗi."
Người đàn ông lạ mặt ngạc nhiên khi thấy những giọt nước mắt lăn trên má của người bán hàng trạc tuổi trung niên này.
Anh ta đề nghị: "Ông có vui lòng sang cửa bên và kể lại chuyện này cho người đàn ông trong cửa hàng đó được không?"  Rồi người đàn ông lạ càng ngạc nhiên hơn khi thấy hai người đàn ông trung niên, trông giống nhau, ôm nhau khóc ngay trước cửa hàng.  Sau 20 năm, rạn nứt giữa họ đã được hàn gắn. Bức tường thù hận chia cắt hai anh em họ đã được đập bỏ.
Trong cuộc sống có những điều nhỏ nhặt vẫn thường xảy ra và vô tình chia cắt con người với nhau, những lời nói vội vàng không suy nghĩ, những lời chỉ trích, buộc tội hay những lời trách cứ oán hờn. Và khi đã bị chia cắt, họ có thể không bao giờ quay lại với nhau được nữa.  Phương cách tốt nhất để tránh những tình huống gây tổn thương này là bỏ qua những lỗi lầm nhỏ của nhau.  Điều này không dễ dàng nhưng cũng chẳng phải là quá khó khăn.  Bỏ đi những bực dọc rồi bạn có thể sẽ ngạc nhiên khi thấy mình chẳng mất bao nhiêu năng lượng để xây dựng sự gắn bó với những người bạn yêu mến.
Sưu tầm
***************************************
Tha đi anh.
Hãy để sự hiềm khích và báo thù cho người hèn mọn.
Vết thương và nọc độc của lời hằn thù
Không xứng với con cái Ánh sáng…
Tha đi anh.
Hãy tìm sự cao thượng, tha thứ là đó.
Tìm sự cao thượng, là sống với đại nhân:
những người có lòng quảng đại,
những người có tư cách và can đảm.
Hãy tha thứ,
Hãy để mạch nước hằng sống tuôn trong anh,
để nước chảy và rửa để luyện lòng trí anh.
Như vậy, anh sẽ được bình an.
Như vậy, nắm tay anh sẽ dịu dần
Và anh sẽ thấy tay anh mở ra
để gặp gỡ và tha thứ.
Một tay có thể mang gánh nặng của người khác,
Một tay có thể gạt lệ người khiêm tốn,
Một tay thắm đượm tình anh em,
Tay con người đưa để bắt tay nhau
Và giống tay Chúa.

Hiền Hoà chuyển dịch

1 nhận xét:

HuỳnhThơ nói...Trả Lời

bài đăng rất hay .Nếu ...mọi người...đừng vì "một tờ giấy bạc" .sẽ ko có hiềm thù.ko có ghét giận,(ko nói dến phát sinh do tình cảm},có thể phân nửa nhân loại cùng nhau hát bài bồ câu trắng!

Cảm nghĩ của bạn

Cảm ơn bạn đã xem bài đăng! Xin cho biết cảm nghĩ của bạn!

Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang